Chương 191: Màn 12 - Lập Thu 4
Nam An thành, hôm nay Hạc Vũ dược trang đóng cửa từ chối tiếp khách.
Tô Mộ Vũ thay một bộ áo đen, lại cõng cây dù mang tính biểu tượng, đứng ở trong sân. Bạch Hạc Hoài nằm trên ghế dài phơi nắng: “Lần này phải giúp Mộ tỷ tỷ làm việc lớn, ngươi đừng có lười biếng đấy.”
Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng: “Nếu nói trên giang hồ có những nơi nào giang hồ nhất, vậy thì Đường môn chắc chắn là một trong số đó. Nếu lười biếng, không khéo chẳng về được.”
“Đường môn lợi hại lắm à?” Bạch Hạc Hoài không buồn để ý nói.
“Đường môn, ám khí thiên hạ đệ nhất, độc thuật thiên hạ đệ nhị.” Tô Mộ Vũ trả lời: “Đường gia bảo cạm bẫy tầng tầng lớp lớp, không khác gì đầm rồng hang hổ.”
“Ồ? Thế độc thuật đệ nhất thiên hạ là ai?” Bạch Hạc Hoài cố ý hỏi
Tô Mộ Vũ nịnh nọt trả lời: “Đương nhiên là Ôn gia rồi!”
“Đúng vậy. Cho nên thân là đệ tử Ôn gia luôn đứng trên Đường gia bảo, gặp chuyện nguy hiểm như vậy, ta cũng tặng ngươi một món quà.” Bạch Hạc Hoài lấy từ trong lòng ra một cái bình nhỏ màu xanh, một lát sau một con rắn nhỏ màu xanh lá cây thò đầu ra khỏi bình, tò mò quan sát bốn phương.
Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Đây là?”
“Tiểu Thanh.” Bạch Hạc Hoài mỉm cười gọi một tiếng.
Cái đầu rắn xanh lúc lắc một thoáng, lè lưỡi.
“Đáng yêu không.” Bạch Hạc Hoài bắt chước con rắn, cũng lè lưỡi.
Tô Mộ Vũ bất đắc dĩ nói: “Đúng là đáng yêu hơn mấy con nhện của Vũ Mặc một chút.’
“Ha ha ha, đi thôi, tới gặp Tô công tử.” Bạch Hạc Hoài giơ một ngón tay, con rắn xanh bò khỏi bình sứ, cuộn một vòng quanh ngón tay Bạch Hạc Hoài. Bạch Hạc Hoài đặt ngón tay dưới đất, con rắn xanh bò lên phiến đá, trườn tới chân Tô Mộ Vũ.
Tô Mộ Vũ cúi người, cũng đặt một ngón tay trước mặt con rắn xanh. Con rắn do dự một lát rồi trèo lên ngón tay Tô Mộ Vũ. Tô Mộ Vũ đứng dậy, tò mò quan sát con rắn xanh này. Con rắn có màu xanh lục, như được khắc từ ngọc phỉ thúy.
“Đây là Phỉ Thúy xà, tới từ khu vực Tây Nam, nghe nói thích nằm trên phí thủy cho nên dần dà cũng biến thành giống phỉ thúy.” Bạch Hạc Hoài cười nói: “Ngươi từng tới Miên thành ở Tây Nam chưa?”
“Chưa từng.” Tô Mộ Vũ lắc đầu.
“Đáng tiếc, nơi đó rất thú vị, một đao nghèo, một đao giàu, một đao khoác áo tang.” Bạch Hạc Hoài ra vẻ dùng đao chém. “Nơi đó có từng tảng đá xếp chồng chất như núi, cắt ra có thể là Đế Vương Lục, cũng có thể là đá vụn trắng phớ. Ài, dù sao Tô Xương Hà cũng lắm tiền, chúng ta lừa hắn tới đó đi.”
Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Xương Hà rất thông minh, ta không lừa được hắn.’
“Được rồi, ngươi mang theo con Phỉ Thúy xà này bên mình, nếu trúng loại độc nào không giải được thì để nó cắn ngươi một cái.” Bạch Hạc Hoài nhướn mày.
“Nó có thể giải độc?” Tô Mộ Vũ nghi hoặc.
“Không, trên người nó có độc, thấy máu là chết.” Bạch Hạc Hoài cười xấu xa.
Khóe miệng Tô Mộ Vũ co quắp một thoáng, ngón tay cứng đờ, nhìn con rắn xanh đang tò mò quan sát mình: “Thấy máu là chết?”
“Đúng vậy. Nhưng độc của nó rất thần kỳ, có thể tạo thành quan hệ áp chế kỳ dị với những loại độc khác. Trúng một loại độc lại bị Phỉ Thúy xà cắn một cái, hai bên sẽ kiềm chế lẫn nhau, bảo đảm trong vòng mười mấy ngày sẽ không bị độc phát tử vong. Đến lúc đó nếu ngươi trúng độc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền