Chương 192: Màn 12 - Lập Thu 5
Một cơn mưa đêm đổ xuống.
Phồn hoa như Nam An thành nhưng giữa đêm mưa thu cũng yên tĩnh hơn bình thường rất nhiều. Trên con đường dài đã ít người qua lại, từng ánh lửa thắp lên trong các căn hộ, mùi thức ăn thoang thoảng giữa mỗi căn ngõ nhỏ, khiến người ta có cảm giác tĩnh lặng mà tươi đẹp.
Nam An thành, Hộ An tự, Minh An tháp. Nơi cao nhất trong Nam An thành.
Một bóng người màu đen đứng trên đỉnh tháp, hắn cúi người nhìn Nam An thành bên dưới rồi nhếch miệng cười: “Đúng là thành trì không tệ. Hèn gì hắn thích ở đây.”
“Nếu đã thích thì cho hắn ở lại đây luôn đi.” Một giọng nói khác vang lên trên Minh An tháp, chỉ thấy một nam tử trung niên cao gầy đi tới bên cửa sổ, nói chuyện với nam nhân trên đỉnh tháp.
“Theo ta đi nốt con đoạn đường cuối cùng này nhé, dù sao lần này phải tới một nơi không đơn giản, bảo ta đi một mình, đúng là hơi bất an.” Nam tử đứng trên đỉnh tháp cười nói.
Nam tử trung niên cao gầy gật đầu, nhìn mưa thu ngoài cửa sổ, hút thuốc: “Cũng được, cũng được.”
“Ta đi đây.” Nam tử đứng trên đỉnh tháp đột nhiên nói.
Nam tử cao gầy nói đầy ẩn ý: “Đi làm gì?”
“Đương nhiên là làm nghề cũ, đi đưa ma.” Nam tử đứng trên đỉnh tháp tung người nhảy xuống.
Quán trọ Minh An.
Một đám người ăn mặc theo kiểu con buôn đang quây thành một vòng ngồi ăn lẩu, trong đó có một nam tử cường tráng cầm một con dao nhỏ vàng óng cắt thịt từ đùi dê, cứ cắt một miếng thịt là vung tay lên, ném miếng thịt vào nồi nước dùng nóng bỏng, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Thịt dê của phương nam toàn vị chết, ăn thật khó chịu. Thủ lĩnh, bao giờ chúng ta mới có thể về Thiên Khải?”
“Sắp rồi, thám tử lần theo manh mối tới nơi này, có vẻ nơi đây là điểm cuối cùng.” Một nam tử để râu dài trả lời.
“Nơi bí ẩn nhất thế gian, theo truyền thuyết chỉ có đêm tối tăm nhất, men theo ánh trăng mới có thể tìm thấy Ám Hà, sao lại là trong Nam An thành được? Ta thấy có vẻ khó tin lắm.”
Nam tử cường tráng nói: “Lúc đầu ta cũng không tin, nhưng có lẽ chính vì nơi này phồn hoa nên mới càng dễ giấu diếm.” Nam tử râu dài trả lời.
Lúc này, người áo đen đang ngồi trong góc lẳng lặng uống rượu bỗng cau mày, một con rết màu đen bò ra khỏi tay áo hắn. Hắn vội vàng quát: “Cẩn thận!”
Tổng cộng có chín gã con buôn đang dùng bữa, tất cả lập tức rút đoản đao bên hông ra, tiếp đó đột ngột xoay người, nhìn về phía trước như hổ rình mồi. Bọn họ phản ứng cực nhanh, hành động mau lẹ, như một đội quân có huấn luyện có tổ chức.
Một con dao găm lượn một vòng trong phòng, chỉ trong chớp mắt đã cắt đứt tất cả ánh nến nơi đây. Căn phòng đột nhiên hóa thành u tối.
“Ngũ Độc môn, Truy Ảnh ngô công, không tệ. Người còn chưa phát hiện ra ta mà con vật nhỏ này đã phát hiện trước.” Một giọng nói mang theo ý cười vang lên.
Nam tử áo đen thân thể cứng đờ, hắn quay đầu sang, thấy một người áo đen đeo mặt nạ bạc đang ngồi bên cạnh mình. Người này cầm một đôi đũa để không lên, ngoáy vào trong nồi lẩu, sau đó vớt một miếng thịt dê lên, bỏ vào miệng nhấp nháp ngon lành: “Thật ra cũng ngon mà, chẳng qua thịt dê ở Thiên Khải khá hơn một chút. Tới Nam An thành đáng lẽ phải ăn chút cá tôm, tôm cá tươi ở đây mới là tuyệt nhất”!
“Giết hắn!” Nam
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền