Chương 193: Màn 12 - Lập Thu 6
Một vệt nắng sớm chiếu vào Hạc Vũ dược trang.
Bạch Hạc Hoài đẩy cửa phòng, lười biếng duỗi eo đi ra. Cô đứng trong sân hít thở không khí buổi sáng mùa thu, đột nhiên cảm thấy tâm trạng phấn khởi, còn bắt đầu đánh quyền.
Triêu Triều Nhan nghe động tĩnh chạy ra, thấy vậy cũng hoang mang: “Sư phụ, người làm gì vậy?”
“Một là hổ, hai là lộc, ba là hùng, bốn là vượn, năm là điểu. Đây là Ngũ Cầm Hí mà Dược Vương Cốc truyền thụ.” Bạch Hạc Hoài vừa đánh quyền vừa nói: “Ngươi xem cho kỹ, làm theo bài này có thể tăng cường thân thể, sống lâu trăm năm.”
Triêu Triều Nhan gãi đầu: “Nhưng động tác này có vẻ hơi ngốc.”
“Vốn là bắt chước ngũ cầm, ngươi tưởng khiêu vũ chắc?” Bạch Hạc Hoài cả giận nói.
Lúc này mấy cánh cửa phòng mở ra, đám người Tô Mộ Vũ từ trong các phòng đi ra. Bọn họ đã thay trang phục, cây dù bị Tô Mộ Vũ gác một góc lâu ngày cũng được dắt lên lưng.
“Phải đi rồi à?” Bạch Hạc Hoài thu quyền.
Tô Mộ Vũ gật đầu: “Phải đi rồi.’
Tô Xương Hà cười nói: “Chuyến này là đi bàn việc chứ không phải đi đánh nhau, sẽ không lâu đâu. Xin tiểu thần y yên tâm.”
“Đi thôi đi thôi, hy vọng các ngươi đi chuyến này rồi ở lại đó, còn ta nhận được thiệp mời của Mộ tỷ tỷ, mời ta tới uống rượu mừng của các ngươi.” Bạch Hạc Hoài trả lời.
Mộ Vũ Mặc rảo bước đi tới bên cạnh Bạch Hạc Hoài, xoa đầu cô nói: “Mượn lời chúc tốt lành của cô.” Tiếp đó Mộ Vũ Mặc tung người nhảy qua tường rời đi.
Tô Xương Hà cười nói: “Tạm biệt tiểu thần y, tuy ta biết ngươi không muốn nhìn thấy ta.” Sau khi nói xong Tô Xương Hà cũng đi theo.
“Đi đường cẩn thận.” Bạch Hạc Hoài nhìn Tô Mộ Vũ đứng đó một mình.
“Thần y ở lại Nam An thành, cũng phải tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé.” Tô Mộ Vũ khẽ gật đầu.
“Ừ.” Bạch Hạc Hoài bình tĩnh đáp. Tô Mộ Vũ không nhiều lời tiếp, tung người rời khỏi.
Một tràng leng keng do vòng vàng va chạm cất lên, Tô Triết đứng bên cạnh Bạch Hạc Hoài: “Lại một lần ly biệt.”
“Nhưng mỗi lần họ đi hình như đều không hỏi ta có muốn đi cùng không. Dường như trong lòng bọn họ, ta vốn không phải người đồng hành.” Giọng nói của Bạch Hạc Hoài mang vẻ mất mát.
“Nha đầu ngốc, con và bọn họ vốn không phải người chung đường. Bọn họ là Ám Hà.” Tô Triết thở dài một tiếng: “Tuy trong lòng các ngươi đều coi đối phương là bằng hữu, nhưng dù sao bọn họ cũng là Ám Hà. Ám Hà, vẫn là thế lực mà thế gian không dung tha.”
Bạch Hạc Hoài cúi đầu im lặng.
“Không phải bọn họ không coi con là bằng hữu, chẳng qua bọn họ không muốn nguy hiểm xuất hiện trên người bọn họ lại lan tới gần con. Cho nên, đừng đau khổ.” Tô Triết trấn an.
Đoàn người nhanh chóng đi đường.
Tô Mộ Vũ nói: “Hôm qua trên người ngươi có mùi máu tươi. Trong Nam An thành có kẻ địch của chúng ta hay sao?’
“Có, là thủ hạ của Phi Hổ tướng quân lần trước. Sau khi chúng ta rời khỏi Tứ Hoài thành, có người lần theo tung tích tìm tới đây. Hôm qua ta đã giết sạch bọn chúng rồi, còn tiện thay bố trí manh mối dẫn theo hướng khác, Nam An thành tạm thời an toàn. Huống chi có Triết thúc ở đó, bọn họ cũng không làm được gì.” Tô Xương Hà trả lời.
“Bên phía Đường môn thì sao?” Tô Mộ Vũ lại hỏi: “Đã cho người đi trước chưa?”
“Thanh Dương và Tuyết Vi đã đến trước.” Tô Xương Hà trả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền