ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 206. Màn 14 - Xử Thử

Chương 206: Màn 14 - Xử Thử

Trong Đường môn, mấy ngày nay luôn treo cờ trắng, toàn bộ phủ đệ chìm trong bầu không khí áp lực.

Nói lại cũng lạ, tin tức về cái chết của Đường nhị lão gia đã truyền khắp Đường môn, vốn dĩ tang lễ này chỉ là một nghi thức. Nhưng Đường Linh Hoàng mất tích, Đường Liên Nguyệt bế quan, Đường lão thái gia dưỡng bệnh, ba cột chống của Đường môn đồng thời biến mất, khiến tang lễ này lại trở nên bất thường.

“E là lần này trong Đường môn sẽ lật trời rồi.”

Đây là lời bàn tán lén lút của rất nhiều người trong Đường môn, nhưng rất nhiều người lại chỉ có thể lẳng lặng chấp nhận biến hóa đó. Dù sao ngoài ba cây cột chống của Đường môn ra còn có một số đệ tử Đường môn gần đây bị Trảm Khôi đường phái ra ngoài thực hiện một số nhiệm vụ kỳ lạ, sau đó không trở về.

Còn ba ngày sau sẽ là tang lễ của Đường nhị lão gia.

Đường Liên nằm trên giường, trằn trọc khó ngủ. Hắn luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng. Hắn bò dậy gõ lên sàn nhà, chỉ thấy một miếng gạch lồi lên dưới đất, Đường Liên đi tới nhấc gạch lên, lấy ra một cái rương sắt, mở rương ra, bên trong là từng bức thư, đều tới từ Thiên Khải thành.

Từ ngày hắn tới Liên Nguyệt các, nói thường hay có thư từ của Thiên Khải đột nhiên xuất hiện, tiếp đó thư từ của Thiên Khải không xuất hiện nữa. Hắn đếm kỹ lại số lượng thư, xác nhận không thiếu bức nào rồi mới đặt thư lại.

Nhưng vẫn không đúng.

Đường Liên Nguyệt còn chưa có dấu hiệu xuất quan, nhưng ba ngày sau đã là tang lễ của Đường nhị lão gia.

Đường Liên bò khỏi giường, chạy thẳng tới Liên Nguyệt các. Tới gần Liên Nguyệt các, Đường Liên lại cảm nhận được không khí lạnh lẽo bất thường, hắn nhanh chóng đi tới trước cửa, hai người canh gác ở đó chính là Đường Thiên Lộc và Đường Phúc Lộc. Đường Phúc Lộc vẫn cười ha hả nhìn Đường Liên: “Tiểu Đường Liên, sao muộn thế này rồi mà còn chưa ngủ?”

Sư phụ bế quan trong Đường môn có phải một hai lần đâu, mấy lần trước nếu không phải người lặng lẽ nhập quan thì là yêu cầu mình phụ trách canh gác, có bao giờ bắt người khác tới canh cổng?

Hơn nữa Đường Thiên Lộc, Đường Phúc Lộc, xét theo bối phận thì hai người này giống như trưởng bối của Đường Liên Nguyệt, làm sao lại tới canh cửa cho được? Lúc trước chỉ có một người thì thôi, giờ lại là cả hai người.

“Nhớ sư phụ nên tới xem.” Đường Liên trả lời.

“Sư phụ ngươi vẫn đang bế quan.” Đường Phúc Lộc trả lời.

“Bao giờ mới ra đây?” Đường Liên lại hỏi. “Ba ngày nữa là tang lễ của Đường nhị lão gia rồi. Sư phụ có ra không?”

Đường Phúc Lộc vuốt ve hàng ria của mình: “Cái này thì chúng ta cũng không biết được, hình như lần bế quan này rất quan trọng.”

“Nhưng đây là tang lễ của Đường nhị lão gia mà, là người mà sư phụ kính trọng nhất. Sư phụ thường nói nếu không có Đường nhị lão gia, có lẽ người đã chết từ lâu rồi.” Đường Liên ngẩng đầu lên nhìn tấm biển Liên Nguyệt các.

“Quyết định của sư phụ ngươi, chúng ta cũng không thể can thiệp được.” Giọng điệu của Đường Thiên Lộc đã không còn vẻ hiền lành: “Tiểu Liên, không còn sớm nữa rồi, mau về ngủ đi.’

“Xem ra lần bế quan này rất quan trọng, còn phải làm phiền hai vị thúc phụ thức đêm canh cửa.” Đường Liên chắp tay hành lễ, xoay người đi mấy bước, cuối cùng đột nhiên quay người, vung ống tay áo, hai mũi Thấu Cốt đinh bắn về phía Đường Thiên Lộc và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip