Chương 207: Màn 14 - Xử Thử 13
Đường Liên xoay người nhảy xuống lầu, Đường Phúc Lộc nhanh chóng đuổi theo, Đường Liên vung ống tay áo, rải đầy Mai Hoa Châm dưới đất, tiếp đó tung người phi thân về phía trước.
“Bắt lấy hắn.” Đường Phúc Lộc quát.
Trong bóng tối có mười mấy bóng đen lao ra, đuổi theo.
“Xem ra Đường môn đã bị bọn họ khống chế rồi.” Đường Liên hạ giọng lẩm bẩm, vừa né tránh ám khí bay qua bên cạnh, vừa chạy ra phía ngoài.
Đường Thiên Lộc dừng chân bên cạnh Đường Phúc Lộc: “Nếu để hắn chạy, chuyện này sẽ đồn ra ngoài, mấy vị chưởng sứ trách tội, chúng ta cũng khó giữ được tính mạng.”
“Hắn chạy không thoát đâu.” Đường Phúc Lộc hừ lạnh nói: “Trong Cẩm thành đã là thiên la địa võng của chúng ta, Đường Liên có lợi hại đến đâu đi nữa vẫn chỉ là thằng nhóc choai choai. Hắn tưởng mình lật trời được chắc.’
Trong khoảng sân của quán trà Tĩnh Tự.
Tô Xương Hà vốn đang uống trà với Tô Mộ Vũ, chợt thấy một bóng đen hiện lên, Tô Xương Hà vuốt ve chén trà trong tay: “Thân pháp của người trẻ tuổi này đúng là không tệ.
Ngay sau đó lại có vài bóng đen lướt qua.
“Xem ra trị an của Cẩm thành không được tốt cho lắm, sao đang đêm đang hôm mà lại náo nhiệt như vậy?” Tô Xương Hà cười nói.
“Để ta xem thử.” Tô Mộ Vũ cõng dù lên lưng, tung người nhảy đi.
Bóng đen đầu tiên chính là Đường Liên. Hắn được Đường Liên Nguyệt nhận làm đệ tử từ nhỏ, võ công trên người đều được Đường Liên Nguyệt truyền thụ, đương nhiên hơn hẳn các đồng môn. Nhưng phải ứng phó với nhiều người truy đuổi như vậy, Đường Liên cũng phải cố gắng hết sức, sau khi ra khỏi Cẩm thành lại chạy hơn nửa canh giờ, hắn đã tới Nhân Long sơn, nhưng đã có vài người chờ hắn ở cửa núi.
Đường Liên dừng bước nói: “Xem ra các ngươi cố ý dẫn ta chạy tới nơi này.”
Mấy bóng đen phía sau hạ xuống, một nam tử trẻ tuổi bước lên trước vài bước: “Đường Liên, ngươi đã không còn đường chạy.”
“Đường Thành, rốt cuộc các ngươi có âm mưu gì? Vì sao lại hãm hại Liên Nguyệt sư phụ của ta?” Đường Liên trầm giọng nói.
Lúc này Tô Mộ Vũ nấp trong chỗ tối nhíu mày: Xem ra người này là đồ đệ của Đường Liên Nguyệt, theo lời hắn chẳng lẽ Đường Liên Nguyệt bị người của Đường môn làm hại?
Đường Thành cười lạnh nói: “Sư phụ ngươi chỉ bị đóng băng mà thôi, tuy Băng Nguyệt Thiên Tằm uy lực thần kỳ, nhưng không làm tổn hại tính mạng hắn. Chỉ cần ngươi phối hợp với chúng ta, chúng ta sẽ cứu mạng sư phụ ngươi.”
Băng Nguyệt Thiên Tằm. Tô Mộ Vũ ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên hắn nghe tới cái tên này, không ngờ chỉ dựa vào một món đồ mà có thể đối phó với Đường Liên Nguyệt một trong Tứ Thủ Hộ. Hắn lặng lẽ ghi nhớ cái tên này, nghĩ thầm phải hỏi Bạch Hạc Hoài xem rốt cuộc “Băng Nguyệt Thiên Tằm” là cái gì.
Đường Liên siết chặt Chỉ Tiêm Nhận, lắc đầu nói: “Nếu sư phụ ta biết vì cứu người mà ta lại đi theo chân đám người các ngươi, chắc chắn người sẽ thất vọng về ta.”
“Ngươi hại chết hắn thì hắn không thất vọng à?” Đường Thành hỏi.
“Hại chết hắn?” Đường Liên nhíu mày nói: “Sư phụ bị Băng Nguyệt Thiên Tằm đóng băng, nếu các ngươi muốn giết người thì rất dễ dàng, nhưng vì sao tới giờ các ngươi vẫn không ra tay?’
“Ngươi rất thông minh.” Đường Thành cười nói: “Nhưng người thông minh không sống được quá lâu.”
Đường Thành vung tay, mười mấy người phía sau Đường Liên đồng thời lấy ra một cái nỏ.
Thần nỏ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền