ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 72. Màn 5 - Cốc Vũ 2

Chương 72: Màn 5 - Cốc Vũ 2

“Tô Mộ Vũ, vì sao kiếm pháp của ngươi cao siêu như vậy?”

“Bởi vì ta...”

“Nhưng nấu mỳ lại khó nuốt thế!” Bạch Hạc Hoài tức tối đẩy bát mỳ về phía trước: “Không ăn.”

“Mai ta sẽ ra ngoài mua bánh hoa quế bồi thường cho thần y.” Tô Mộ Vũ áy náy nói, sau đó giơ tay thu hồi bát mỳ mới ăn có một miếng ở trước mặt Bạch Hạc Hoài: “Để sau ta hỏi lại Vương tỷ tỷ.”

“Tô Mộ Vũ.” Giọng điệu của Bạch Hạc Hoài đột nhiên trở nên cực kỳ nặng nề, đôi mắt lấp lánh ánh sáng chân thành tha thiếp: “Đáp ứng ta một chuyện được không?”

Tô Mộ Vũ hiếm khi thấy Bạch Hạc Hoài nghiêm túc như vậy, do dự một lát rồi gật đầu nói: “Được, cô nói đi.”

“Đáp ứng ta...” Bạch Hạc Hoài nắm lấy tay Tô Mộ Vũ, giọng nói dịu dàng tới cực điểm: “Buông tha cho Vương tỷ tỷ, cũng tha cho ta đi.”

Gương mặt Tô Mộ Vũ hơi đỏ lên, thu cánh tay lại, tiếp tục thu dọn cái bàn: “Thử thêm vài lần, thế nào chẳng thành công. Luyện kiếm cũng vậy thôi.”

“Vì sao năm xưa có cả trăm kẻ vô danh, cuối cùng chỉ lác đác vài người như ngươi và Tô Xương Hà sống sót? Chẳng lẽ mọi người không thử nhiều lần hay sao? Chuyện gì cũng phải xem thiên phú, khi ông trời cho ngươi thiên phú cầm kiếm giết người, cũng cướp đi năng lực cầm đao giết gà của ngươi.” Bạch Hạc Hoài bất đắc dĩ nói.

Khi nghe tới đoạn ‘cầm kiếm giết người’, ánh mắt Tô Mộ Vũ hơi nheo lại. Bạch Hạc Hoài cũng ý thức được mình lỡ lời, bầu không khí bỗng trở nên ngại ngùng.

“Cái này, ta không có ý đó.” Bạch Hạc Hoài gãi gò má mình.

Ngay lúc Bạch Hạc Hoài tay chân luống cuống, đột nhiên có một con gà mái vẫy cánh bay vào trong sân. Bạch Hạc Hoài kinh ngạc đứng bật dậy: “Sao lại có con gà?”

“Đại nương của nhà họ Trần đưa tới, nghe nói ta học nấu ăn với Vương tỷ nên tặng ta luyện tập.” Tô Mộ Vũ điểm mũi chân lao tới, giơ tay xách con gà lên.

“Rõ là mệnh trời rồi.” Ánh mắt Bạch Hạc Hoài sáng lên: “Thế thì để ta thể hiện tài năng thôi.”

Nửa canh giờ sau, một mùi thịt xen lẫn mùi thuốc lan tỏa trong sân, Bạch Hạc Hoài liếm môi nhìn nồi nấu gà trước mặt, cười nói: “Ta học ở chỗ sư phụ đấy, gà nấu thuốc, sao nào?”

Tô Mộ Vũ liếm môi, thơm quá.”

“Ăn càng thơm.” Bạch Hạc Hoài không nhịn nổi nữa cầm bát múc thịt.

Không tới nửa canh giờ sau, trên bàn chỉ còn một cái nồi trống không và một đống xương gà. Bạch Hạc Hoài vỗ bụng thỏa mãn, sau đó lấy một mũi châm bạc ra bắt đầu xỉa răng. Tô Mộ Vũ ngồi bên cạnh cô, cũng ăn tới mức miệng đầy mỡ. Hắn nghi hoặc nói: “Không ngờ thần y cũng biết nấu cơm, thời gian qua ta đã bêu xấu rồi.”

Bạch Hạc Hoài xua tay: “Không biết nấu không biết nấu, ta chỉ biết làm mỗi món này thôi, là sư phụ dạy cho ta khi còn nhỏ. Vì ta chỉ biết làm mỗi món này cho nên lúc làm sẽ nhớ tới sư phụ, nhớ người sẽ rất đau khổ, sau cũng lười làm. Không ngờ đã nhiều năm rồi mà tay nghề vẫn tinh tế như vậy.”

Tô Mộ Vũ sửng sốt, sau đó khẽ thở dài: “Xin lỗi thần y, là ta làm cô....”

“Ài, người như ngươi đúng là nhàm chán.” Bạch Hạc Hoài vỗ vai Tô Mộ Vũ: “Ta đã lớn vậy rồi, chẳng lẽ không thể nhìn thoáng hơn trong chuyện nhỏ đó à? Sinh lão bệnh tử là chuyện thường của con người, cho dù là thần y cũng không có cách nào.”

Tô Mộ Vũ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip