Chương 73: Màn 5: Cốc Vũ 3
Tiền Đường thành, dãy núi uốn lượn cả chục dặm.
Trong trong một thư viện ẩn giữa mây mù dày đặc, hai người đang ngồi bên cửa sổ cùng nâng chén.
“Nghe nói gần đây trong Tiền Đường có hai bằng hữu thú vị vừa tới.” Vị tiên sinh tuổi tác hơi lớn để chòm râu ngắn, đánh một quân cờ rồi uống một ngụm trà.
Thư sinh trẻ tuổi cười nói: “Mỗi ngày Tiền Đường thành đều có rất nhiều người qua qua lại lại, trong đó lại có rất nhiều người thú vị, mà đa số bọn họ đều không coi là bằng hữu.”
“Vị nữ thần thuốc kia gần đây đã chữa khỏi bệnh cho Lý viên ngoại. Lần trước ngươi với ta đều đến xem bệnh cho Lý viên ngoại, chỉ có bốn chữ - vô phương cứu chữa. Nhưng một thầy thuốc tài ba như vậy lại là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, chẳng lẽ không thú vị.” Tiên sinh lớn tuổi hỏi.
Thư sinh trẻ tuổi hạ một quân cờ: “Xem ra tiên sinh đã lén lút tới ngắm, biết là một cô gái trẻ trung xinh đẹp.”
“Đâu, đâu có.” Tiên sinh lớn tuổi xua tay nói: “Là Sơn Đường kể cho ta từ mấy hôm trước.”
“Vậy Sơn Đường có kể cho ngươi là, bên cạnh vị nữ thần y này còn có một nam nhân luôn cõng dù giấy không? Nam nhân kia rất giống một người trong truyền thuyết. Còn nếu người đó vào Tiền Đường thành, chắc chắn sẽ không là bằng hữu của chúng ta.” Thư sinh trẻ tuổi trầm giọng nói.
Tiên sinh lớn tuổi thở dài: “Ngươi xuống núi gặp mặt đi. Nhưng ta cảm thấy, nếu người trong truyền thuyết tới đây với mục đích nào đó, với năng lực của hắn, chắc sẽ không để chúng ta phát hiện.”
“Cái này...” Thư sinh trẻ tuổi nở nụ cười xáu hổ: “Tiên sinh không đi à?”
“Ngươi đi trước, nếu thật ra người ta không có ác ý thì sao?” Tiên sinh lớn tuổi cười nói.
Gương mặt thu sinh trẻ tuổi run rẩy một thoáng: “Nếu người ta có ác ý, e là ta không về nổi.
“Người trong truyền thuyết mà các ngươi nói là ai?” Một thư sinh áo trắng cõng rương đứng ách, eo dắt trường kiếm, xuất hiện ngoài cửa sổ. Tuy nói chuyện với bọn họ nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào bàn cờ, khẽ cau mày: “Quân trắng thua, ván này không cần đánh nữa.”
Vị tiên sinh lớn tuổi cười ha hả: “Nếu Tạ hiền chất nói ta thắng, thế thì ta thắng chắc rồi, không cần đánh nữa!”
Thư sinh trẻ tuổi ảo não xua tay, sau đó nhìn thư sinh ngoài cửa sổ: “Tạ sư huynh định lên đường luôn à?”
Thư sinh áo trắng gật đầu nói: “Ta đã đọc gần hết sách vở trong học cung rồi, cũng đã đến lúc rời đi. Đã đọc sách của học cung thì cũng nên làm chút gì đó cho học cung. Người dưới chân núi là ai, ta có thể tìm hiểu giúp.”
“Tạ sư huynh đã bao giờ nghe tới một sát thủ xuất thân từ Ám Hà, hắn luôn đem theo một cây dù giấy, danh hiệu là Chấp Tán Quỷ, thích giết người trong đêm mưa.” Thư sinh trẻ tuổi hỏi.
Thư sinh áo trắng ngạc nhiên: “Tô Mộ Vũ?”
Thư sinh trẻ tuổi gật đầu: “Đúng vậy! Nhìn thần sắc của Tạ sư huynh, chẳng lẽ huynh biết hắn?”
Thư sinh áo trắng gật đầu: “Coi như quen biết.”
Tiên sinh lớn tuổi líu lưỡi: “Quen biết? Tạ hiền chất không hổ là xem hết sách thiên hạ, đi khắp đường thiên hạ, trong Ám Hà mà cũng có bằng hữu.”
“Người trong Ám Hà đều rất đáng ghét, đặc biệt là cái gã để ria. Nhưng Tô Mộ Vũ là ngoại lệ.” Thư sinh áo trắng quay người cười nói: “Bọn họ ở chỗ nào dưới chân núi?”
“Trên phố Lạc Hòe ở phía nam thành có một căn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền