Chương 77: Màn 5: Cốc Vũ 7
“Một chiếc chìa khóa mà có thể nhốt được người ta hay sao?” Tô Xương Hà ngẩng đầu nhìn: “Bức tường thế này không phải nhảy một cái là qua à?”
“Khi chiếc chìa khóa này mở cửa, những trận pháp kỳ môn trong sân cũng được triệt tiêu. Nếu ngươi trực tiếp xoay người nhảy vào, tin ta đi, tuy ngươi là đại gia trưởng của Ám Hà, ngươi cũng không thể sống sót đi ra.” Nam tử ục ịch cười gian xảo: “Ổ Nhện của Ám Hà các ngươi không là gì.”
Tô Mộ Vũ khẽ cau mày: “Ngươi còn biết cả ổ nhện nữa à?”
Nam tử ục ịch giơ ngón tay lên lắc nhẹ: “Không đáng một đồng.” Tiếp đó hắn cắm chìa khóa vàng vào, xoay nhẹ.
Chỉ nghe ‘tách’ một tiếng, cái khóa đồng đã mở, bên trong cũng vang lên tiếng lách cách, kéo dài suốt nửa canh giờ mới bình tĩnh trở lại.
Nam tử ục ịch ném chìa khóa lại cho Tô Xương Hà: “Cất cái chìa khóa này đi, tiếp đó ngươi sẽ biết cái chìa khóa này quý giá nhường nào.”
Tô Xương Hà mỉm cười: “Được.”
Nam tử ục ịch vung tay, cánh cửa lập tức mở ra. Hắn bước vào trong cửa, chỉ thấy bên trong chi chít đầy những phòng nhỏ, không có khoảng đất trống nào.
Tô Mộ Vũ nghi hoặc nói: “Đây là kho báu của Ám Hà?”
“Đầu tiên là một số thứ hơi thô tục.” Nam tử ục ịch vung ống tay áo, ba căn phòng trước mặt đã mở ra. chỉ thấy bên trong chồng chất tầng tầng lớp lớp gạch vàng. Tuy trong tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền rất tối tăm, nhưng ba căn phòng này vừa mở đã chiếu sáng bên ngoài.
Tô Xương Hà nhìn tới ngây người: “Cái này... phải tiếp bao nhiêu đơn giết người mới có thể tích lũy nhiều tiền như vậy?”
Tô Mộ Vũ đi tới, giơ tay cầm lấy một viên gạch vàng: “Trong ba căn phòng này có nhiều gạch vàng thế à?”
Tô Xương Hà bất đắc dĩ thở dài: “Ngươi có hiểu nhân tình thế thái không vậy, cả căn nhà lẫn đống bạc của ta cộng lại cũng không bằng một viên gạch vàng ở đây. Mà mỗi căn nhà lại có cả lớp gạch vàng.”
“Hóa ra là thế.” Tô Mộ Vũ đặt viên gạch vàng xuống: “Ám Hà đặt toàn bộ tiền bạc ở đây.”
“Nếu cho rằng chỉ là tiền bạc, thế thì Tô gia chủ coi thường các tiền bối trong Ám Hà quá.” Nam tử ục ịch lại vung tay, ba căn phòng vừa rồi khép cửa lại, ba căn kế tiếp mở ra.
Tô Mộ Vũ gỡ dù sau lưng, Tô Xương Hà cũng nắm chặt dao găm trong tay.
“Đừng vội đừng vội, bên trong không có người.” Nam tử ục ịch cười nói.
“Không có người mà có kiếm khí, kiếm này tới từ Kiếm Tâm trủng?” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.
Nam tử ục ịch lấy từ trong lòng ra một tờ giấy, nhìn binh khí áo giáp chất đầy trong phòng, nói với vẻ đắc y: “Kiếm Tâm Trủng, Danh Kiếm sơn trang và Vô Kiếm thành đã bị hủy diệt, đa số danh kiếm xuất phát từ ba nơi này. Còn có áo giáp, trường đao, cung nỏ, đều là do danh môn như Sơn Bắc Lỗ gia chế tạo. Ngươi nhìn Bá Vương Giáp kia, thế gian cho rằng chỉ có Mộ gia giấu một bộ, thật ra Ám Hà các ngươi có một bộ giống hệt.”
Tô Mộ Vũ đi tới căn phòng danh kiếm, lấy một thanh trường kiếm cháy đen xuống, ánh mắt toát lên vẻ bi thương, nhưng chỉ trong giây lát đã biến mất: “Ba căn phòng này còn giá trị hơn ba căn phòng toàn gạch vàng vừa rồi.”
“Nếu đánh giá bằng giá trị tiền tài thì đương nhiên là kém ba căn phòng gạch vàng. Nhưng binh khí ở nơi này, đa số là có tiền cũng không mua được.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền