ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 78. Màn 5: Cốc Vũ 8

Chương 78: Màn 5: Cốc Vũ 8

Tiền Đường thành mưa lào liên miên.

Đã không có Tô Mộ Vũ, Hạc Hoài dược trang có vẻ khá hiu quạnh, buổi sáng không có một ai tới khám. Bạch Hạc Hoài nằm một mình trên chiếc ghế dài trong sảnh, vừa nghe tiếng mưa rơi vừa mở quyển tiểu thuyết thoại bản ra đọc. Tiểu thuyết thoại bản chính là quyển cô đã lấy trong mật thất của đại gia trưởng. Hôm đó cô chỉ đọc một chút thôi đã bị câu chuyện trong đó thu hút. Sau này tới Tiền Đường thành, ngày nào cũng phải ‘chẩn bệnh’ nên không có thời gian đọc, bây giờ nhàn rỗi mới lấy ra xem.

Vừa nghe mưa rơi vừa đọc sách, trên giá gỗ cạnh ghế còn đặt một đĩa bánh hoa quế, có vẻ rất thoải mái.

Ngay lúc Bạch Hạc Hoài đọc tới nhập thần, cô đột nhiên liếc mắt thấy trong sân có một bóng người cầm dù, lập tức ngây ngẩn: “Tô Mộ Vũ?”

Nhưng khi cô quan sát kỹ hơn mới phát hiện người này cõng theo một rương sách, tuy cũng xuất quỷ nhập thần như Tô Mộ Vũ, nhưng khí chất trên người không phải lạnh lùng như Tô Mộ Vũ mà nho nhã ôn hòa hơn nhiều.

“Nho Kiếm Tiên?” Bạch Hạc Hoài nghi hoặc.

“Gọi ta là Tạ Tuyên thôi. Mạo muội quấy rầy, không báo trước cho thần y, mong thần y thứ lỗi.” Tạ Tuyên khẽ gật đầu.

Bạch Hạc Hoài ngồi dậy khỏi ghế: “Ta cứ gọi ngươi là Tạ tiên sinh vậy. Với tác phong của Tạ tiên sinh, không gõ cửa đã vào sân, chắc có nguyên nhân đặc biệt?”

“Đúng. Nhưng ta đã có đáp án.” Tạ Tuyên gật đầu nói.

Bạch Hạc Hoài mỉm cười: “Nói vậy Tạ tiên sinh tới xem bọn Tô Mộ Vũ đã đi thật chưa? Yên tâm đi, trong Tiền Đường thành không có gì đáng để bọn họ để ý, nói đi là đi. Bọn họ còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.”

“Xem ra là ta dùng lòng tiểu nhân rồi. Không phải ta không tin Tô Mộ Vũ, hắn vốn rất tốt, nhưng cái tên Tô Xương Hà kia...” Tạ Tuyên gãi đầu: “Vừa gặp hắn là cảm thấy sắp có chuyện xấu sắp xảy ra.”

Bạch Hạc Hoài cũng gật đầu: “Tạ tiên sinh nói câu này đúng lắm, ngươi dự cảm không sai. Nhưng chuyện xấu này sẽ không diễn ra trong Tiền Đường thành.”

“Xem ra cô nương cũng khá oán hận cái tên Tô Xương Hà kia.” Tạ Tuyên khẽ mỉm cười, đang định cáo từ rời khỏi, đột nhiên liếc mắt thấy quyển sách trong tay Bạch Hạc Hoài: “Ồ? Hóa ra cô nương đang đọc sách, thế thì đúng là Tạ Tuyên đã quấy rầy rồi, phải nói thêm một lời xin lỗi.”

Bạch Hạc Hoài ngạc nhiên, phe phẩy quyển sách cũ trong tay, lắc đầu nói: “Đâu phải sách đứng đắn gì.”

“Ồ? Không phải sách đứng đắn?” Nụ cười của Tạ Tuyên bỗng trở nên đầy ẩn ý.

Gương mặt Bạch Hạc Hoài hơi đỏ lên, lè lưỡi nói: “Chỉ là một quyển tiểu thuyết thoại bản thôi, tuy chuyện rất hay nhưng không có đạo lý gì. Đối với người đọc sách các ngươi, chắc coi là hạ phẩm.”

“Thần y nói câu này sai rồi.” Tạ Tuyên lắc đầu nghiêm mặt nói: “Ta thích nhất cũng là đọc tiểu thuyết thoại bản như vậy, đạo lý giấu trong chuyện cổ, mỗi câu chuyện đều có đạo lý riêng của mình, mỗi người đều có thể nêu ra đạo lý bất đồng. Thế nên xưa nay đạo lý luôn là bản thân ngộ ra, không phải là sách nói thẳng cho người đọc.”

Hai mắt Bạch Hạc Hoài sáng bừng lên: “Không hổ là Nho Kiếm Tiên, kiến thức cao minh hơn người đọc sách bình thường nhiều.”

“Đọc sách không phải là chuyện chỉ hiệu quả và lợi ích.” Tạ Tuyên đi tới, nhận lấy quyển sách cổ trong tay Bạch Hạc Hoài: “Sách khiến người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip