Chương 93: Màn 7 - Tiểu Mãn 5
“Thiên Khải Tứ Thủ Hộ, Thanh Long sứ Lý Tâm Nguyệt là truyền nhân Tâm kiếm, con gái của trủng chủ Kiếm Tâm Trủng; Chu Tước sứ là tam thành chủ Tuyết Nguyệt Thành, Thương Tiên duy nhất trên thế gian; Huyền Vũ Sứ Đường Liên Nguyệt là đệ nhất nhân trong thế hệ này của Đường môn, người thừa kế chức Đường lão thái gia tương lai; cả ba vị Thủ Hộ này đều cực kỳ nổi tiếng. Nhưng chỉ có Bạch Hổ Sứ là đeo mặt nạ quỷ, mái tóc bạc trắng, không ai biết thân phận chân chính của hắn.” Tô Mộ Vũ nhìn cây dù rách nát trong tay, quay sang Tô Triết: “Vừa rồi giao chiến, Triết thúc có suy đoán gì về thân phận của hắn không?”
“Vô Cực côn là chí bảo của Hoàng Long sơn.” Tô Triết chậm rãi nói: “Có lẽ người này xuất thân Đạo môn?’
Tô Mộ Vũ cúi đầu trầm ngâm, sau đó lắc đầu: “Hắn không phải là người trong Đạo môn, Ta thấy rất bất an, hắn còn đáng sợ hơn Lý Tâm Nguyệt.”
“ồ? Ngươi cảm thấy Bạch Hổ còn trên cả Thanh Long?” Tô Triết nghi hoặc.
“Lý Tâm Nguyệt chỉ muốn Thiên Khải Thành yên ổn, chỉ cần ta không chạm tới giới hạn của cô ấy, cô ấy sẽ không ra tay với chúng ta. Nhưng người này thì không giống, vừa rồi hắn tới vì cái gì, ta không đoán ra, hắn đi vì sao, ta cũng không đoán ra. Hắn có mục đích riêng, hơn nữa tâm tư rất sâu.” Tô Mộ Vũ khẽ thở dài.
Tô Triết mỉm cười vẫy tay: “Đừng nghĩ mấy chuyện này nữa, lúc trước luôn là chúng toa gây chuyện cho người khác, bây giờ tới phiên người khác gây chuyện cho chúng ta, cũng coi là gậy ông đập lưng ông. Bao giờ gọi thoằng nhoãi Xương Hòa tới đuây?”
“Đợi một lát.” Tô Mộ Vũ lắc đầu nói.
“Ài, sao cứ phoải u sầu ảo não như có thâm thù đại hận vậy, đã tới Thiên Khải Thành rồi, ta dẫn ngươi tới chỗ thú vị nhé?” Tô Triết vỗ vay Tô Mộ Vũ.
Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Những nơi nổi tiếng trong Thiên Khải Thành thì ta đều đến cả rồi.”
“Đến đâu roài?” Tô Triết hỏi.
“Thiên Khải Thành, Khâm Thiên Giám, Vấn Thiên Thạch, Long Khởi Viên...” Tô Mộ Vũ từ từ liệt kê.
Tô Triết vội vàng xua tay: “Ngừng ngừng ngừng ngừng, mấy nơi chó má gì vậy!”
Tô Mộ Vũ gãi đầu: “Đó là những nơi nổi danh nhất Thiên Khải Thành mà.”
“Ta nhổ vào!’ Tô Triết chửi một câu rất thuần thục: “Nơi nổi tiếng nhất trong Thiên Khải Thành phải là...”
Tô Mộ Vũ suy nghĩ một chút rồi đáp: “Hoàng cung?”
“Giáo Phường Ti!” Tô Triết cao giọng nói.
Mặt trời lặn sau dãy núi phía tây, từng chiếc đèn lồng được châm lửa.
Phân nửa Thiên Khải Thành bắt đầu chìm vào giấc ngủ say, còn ở nơi này chỉ vừa thức tỉnh.
Giáo phường ti, tam thập nhị các.
Từng dãy đèn lồng treo trên không trung, bên dưới là Tô Triết tay cầm phật trượng, trên phật trượng treo một bình rượu, vừa lắc lư vừa đi đường: “Mộ Vũ à, tới Thiên Khải Thành mà không biết đường tới đây dạo chơi à?”
“Ta...” Tô Mộ Vũ không biết nên trả lời ra sao, đành đáp: “... không biết đường.”
“Có lý, có lý, cái nơi thế này đi một mình thì rất dễ lạc đường.” Tô Triết lung lay phật trượng, rượu bên trong vẩy ra ngoài, Tô Triết há mồm uống một ngụm rượu. “Rượu không say người, người tự say.”
“Tô Triết, thúc uống rượu như vậy từ lúc nào?” Tô Mộ Vũ nghi hoặc.
Tô Triết cười ngại ngùng: “Vì làm vậy có vẻ phong lưu.”
“Thúc, vì sao tiếng phổ thông của thúc lại khá hơn rồi.” Tô Mộ Vũ lại hỏi.
Tô Triết lại cười ngại ngùng: “Sao ngươi loắm lời thuế!”
“Thế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền