Chương 94: Màn 7 - Tiểu Mãn 6
“Ngươi kiếm đâu ra một tiểu lang quân tuấn tú như vậy?” Thiếu phụ áo tím đi từ trên tầng xuống, gõ cây quạt trong tay lên ngực Tô Triết.
“Là tiểu huynh đệ của ta, muốn kiểm tra xem có phải nam nhân đáng tin cậy hay không.” Tô Triết cười nói.
Thiếu phụ áo tím ngạc nhiên: “Là sao? Tiêu dao khoái hoạt trong Bách Hoa Lâu của ta thì không phải nam nhân đáng tin cậy? Ngoài ra ngươi kiểm tra nam nhân làm cái gì?”
“Quên không nói với ngươi. Ta tìm thấy con gái rồi.” Tô Triết lấy tẩu thuốc ra, châm lửa.
Thiếu phụ áo tím đầu tiên cả kinh, tiếp đó vui vẻ nói: “Thế thì tốt quá. Đây chẳng phải tâm nguyện lớn nhất của ngươi suốt mấy năm nay à?”
Tô Triết gật đầu: “Đúng vậy. Sau đó con gái ta quen thằng nhóc mà ngươi vừa gặp, ta cứ cảm thấy con bé thích hắn. Ta nhìn thằng nhóc này lớn lên, những mặt khác đều đáng tin cậy nhưng tình yêu nam nữ thì chẳng biết gì cả.”
Thiếu phụ áo tím nhìn lên tầng hai: “Thế này đã coi là thằng nhóc này thông qua bài kiểm tra của ngươi chưa?”
Tô Triết hút một hơi thuốc, khá hài lòng: “Vào Bách Hoa Lâu muôn hoa khoe sắc mà chỉ muốn nghe nhạc, thế thì ta yên tâm rồi.”
“Nhưng ta thấy tướng mạo của thằng nhóc này là cả đời bạc mệnh lạnh lẽo.” Thiếu phụ áo tìm thở dài một tiếng.
“Chẳng phải ngươi bảo ta là loại sẽ chết dọc đường à? Nhưng bây giờ ta vẫn đang đứng ở đây, còn có con gái nữa.” Tô Triết cười nói: “Gia tộc chúng ta có biến hóa rất lớn, chắc chắn thằng nhóc này có thể thay đổi cái thứ gọi là vận mệnh.”
Trên tầng hai, Tô Mộ Vũ thấy Đồ Nhị Gia căng thẳng bèn chủ động trò chuyện với hắn: “Nhị Gia thường tới nghe nhạc à?”
Đồ Nhị Gia ngồi nghiêm chỉnh dậy: “Trước kia rất hay tới. Năm xưa là Phong cô nương tài hoa đứng đầu đất nước tọa trấn nơi này. Phong cô nương đi rồi thì lâu rồi không tới, bây giờ người đánh đàn là Vãn Nhi tiểu thư, nghe bằng hữu nói tiếng đàn không thua kém Phong cô nương nên ta tới nghe thử.”
“Ồ? Cảm nhận ra sao?” Tô Mộ Vũ hỏi.
“Tuy trong lòng ta vẫn là không bằng Phong cô nương, nhưng cũng coi là bất phàm.” Đồ Nhị Gia trả lời: “Công tử thấy sao?”
“À, ta cũng chỉ hiểu sơ về âm luật mà thôi.” Tô Mộ Vũ lắc đầu nói: “Đâu có tư cách gì bình phẩm người khác.”
“Tranh” một tiếng, trên đài cao, cô gái gẩy mạnh dây đàn. Đồ Nhị Gia lập tức ra hiệu im lặng. “Còn nói nữa thì Vãn Nhi tiểu thư sẽ tức giận đấy.”
Tô Mộ Vũ khẽ gật đầu, không tiếp tục nói chuyện.
Đồ Nhị Gia thở phào một tiếng, xem ra vị sát thủ đỉnh cấp mà mọi người vẫn đồn đại không đến mức khủng khiếp, còn có vẻ cực kỳ thân thiện, không biết lời đồn quá khoa trương hay là người này phải rút kiếm ra mới hóa thân thành ác ma. Tóm lại là cứ nghe nhạc cái đã, lát nữa tìm cơ hội rồi trốn sau.
Trong sảnh lập tức yên tĩnh, cô gái lại gẩy đàn, nhưng lần này điệu nhạc lại thay đổi, không còn vẻ dịu dàng uyên chuyển lúc trước mà đột nhiên mang đậm khí sát phạt, tiếng đàn nhanh chóng dâng trào, như đẩy mọi người tới chốn sa trường có vạn mã phóng tới. Đồ Nhị Gia nhắm hai mắt, thưởng thức điệu nhạc, trên người chậm rãi đổ mồ hôi, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Đương nhiên chỉ có tiếng đàn thì không thể làm được điều này, chắc chắn cô gái đánh đàn đang dùng nội lực khống chế mọi người trong sảnh.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền