Chương 99: Màn 7 - Tiểu Mãn 11
“Mặt hoa đào là lành, mặt kiếm gỗ đào là dữ.” Mộ Thanh Dương tung Đào Hoa Tệ trong tay lên cao, tiếp đó giơ tay bắt lấy. “Đại gia trưởng, ta nghĩ lần này không cần phải tính.”
“Ồ?” Tô Xương Hà cười nói.
“Chắc chắn là mặt kiếm gỗ đào.” Mộ Thanh Dương giơ tay nhìn thân kiếm, cười khổ nói: “Dữ tới không thể dữ hơn.”
“Lang Gia Vương Tiêu Nhược Phong khó giết tới vậy ư?” Tô Xương Hà nói đầy ẩn ý.
“Nói ra thì đúng là dọa người, còn khó giết hơn hoàng đế một chút.” Mộ Thanh Dương thu hồi Đào Hoa Tệ: “Dù sao ngoài đệ nhất quân ngũ Bắc Ly ra, hắn còn một thân phận khác, đệ tử chân truyền của thiên hạ đệ nhất năm xưa, Lý Trường Sinh, còn là tiểu sư huynh của người có khả năng là thiên hạ đệ nhất hiện tại, Bách Lý Đông Quân.”
Tô Xương Hà vuốt ve chòm ria của mình: “Bách Lý Đông Quân, ta cũng từng gặp.”
“Ồ? Hắn ra sao?” Mộ Thanh Dương hỏi.
Tô Xương Hà nheo mắt: “Năm xưa thiếu chút nữa cho hắn một kiếm giết chết.”
Mộ Thanh Dương sửng sốt: “Đại gia trưởng dũng mãnh vậy sao?”
“Ha ha ha, năm xưa hắn còn không biết võ công, ta chỉ giơ tay là giết được hắn. Đáng tiếc lúc đó bên cạnh hắn còn có gia chủ Ôn gia, Ôn Hồ Tửu nên ta không ra tay. Không ngờ chỉ vì nhẫn nhịn nhất thời mà lại tác thành cho một thiên hạ đệ nhất.” Tô Xương Hà ra vẻ cảm khái nói.
Mộ Thanh Dương nhún vai với vẻ khinh thường: “Đại gia trưởng, người ta có thể trở thành thiên hạ đệ nhất là vì bái lạy Lý Trường Sinh làm sư phụ chứ không phải vì ngươi. Nói ngược lại, nếu năm xưa ngươi ra tay, thế thì thiên hạ đệ nhất bây giờ vẫn là hắn, nhưng đại gia trưởng của Ám Hà bây giờ lại không phải là ngươi.”
“Ha ha ha ha, khinh thường thủ lĩnh của ngươi quá đấy. Thế này đi, ngươi bói một quẻ cho chúng ta, xem xem nếu lúc đó ta ra tay, bây giờ sẽ thế nào?” Tô Xương Hà hỏi.
Mộ Thanh Dương khẽ lắc đầu: “Chuyện bói toán có thể tính tương lai chứ không thể thấy khả năng trong quá khứ.”
“Nếu đã có bói toán thì có giải quẻ không? Ngươi nói chuyến này chúng ta lên đường sẽ là đại hung, vậy phải làm sao để gặp dữ hóa lành?” Tô Xương Hà giơ tay nhận đồng Đào Hoa Tệ trong tay Mộ Thanh Dương, giơ lên ánh mặt trời, quan sát kỹ lưỡng.
“Đáng tiếc, ngay cả người tạo ra Đào Hoa Tệ này cũng không thể giải quẻ đối với vận mệnh của bản thân.” Mộ Thanh Dương đi tới lấy lại Đào Hoa Tệ: “Đại gia trưởng, ta chỉ có một câu hỏi?”
“Nói đi.” Tô Xương Hà quay người, định rời khỏi.
“Ta có thể không đi không.” Mộ Thanh Dương nói đầy chua xót.
“Không thể .” Tô Xương Hà lắc đầu nói: “Trong Ám Hà chỉ có ngươi theo ta tới Thiên Khải Thành, ta đi chịu chết, đành kéo ngươi theo đỡ lưng.”
“Triết thúc cũng ở Thiên Khải Thành mà? Hắn đánh đấm tốt hơn ta nhiều.” Mộ Thanh Dương nói.
Tô Xương Hà mỉm cười: “Triết thúc đã không còn là người của Ám Hà chúng ta, hắn cũng có cuộc sống của hắn.”
“Ài.” Mộ Thanh Dương duỗi lưng: “Ta cũng muốn có cuộc sống của mình.”
Học đường.
Trần Nho vốn nằm trên giường trúc nghỉ ngơi, đột nhiên ngửi thấy mùi trà, hắn hít mũi một cái, ngồi dậy khỏi giường, nhìn bóng người đã lâu không gặp đang ngồi bên bàn gỗ đun trà.
“Nhược Phong, sao ngươi lại tới đây?” Trong học đường không có cái gọi là tôn ti địa vị, cho nên Trần Nho gọi thẳng tên của hắn.
Tiêu Nhược Phong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền