Chương 100: Màn 7 - Tiểu Mãn 12
Điêu Lâu Tiểu Trúc.
Tiêu Nhược Phong tìm một vị trí trong góc ngồi xuống. Trong Thiên Khải Thành có rất nhiều người biết hắn, mỗi lần hắn chiến thắng trở về là dân chúng trong thành ùa ra đón chào, nhưng khi hắn ngồi một mình uống rượu ở đó, lại không ai phát hiện ra hắn.
Nguyên nhân đương nhiên là vì chuyện này quá không hợp lẽ thường, một vị vương gia dưới một người mà trên vạn người, sao lúc này lại ngồi đây, xung quanh không một hộ vệ, ngồi lẻ loi uống rượu trong Điêu Lâu Tiểu Trúc.
Một nguyên nhân khác đương nhiên là vì Tiêu Nhược Phong dùng một số phương pháp quỷ đạo. Hắn từng là người của học đường, xuất sư từ Lý Trường Sinh từng là thiên hạ đệ nhất, tuy quản lý thiên hạ đệ nhất học phủ nhiều năm, nhưng bản thân lại là người thích đi ngược lại chuẩn tắc. Ngoài công phu đao kiếm bình thường, hắn còn tinh thông kỳ môn độn giáp, trận pháp quỷ thuật. Đây là một thuật pháp mà Tiêu Nhược Phong học được, tên là Lai Hồng Khứ Yến. Khi hắn ngồi vào nơi đó, khách khứa uống rượu trong quán sẽ tự động coi nhẹ hắn, cho dù có người tình cờ chú ý tới hắn, nhưng khi nhìn về phía hắn, gương mặt hắn cũng trở nên mơ hồ.
Thật ra chưởng quầy không bị thuật pháp này ảnh hưởng, hắn đặt một bình rượu, một món ăn lên bàn rồi tiến tới hỏi: “Đã lâu rồi điện hạ không tới Tiểu Trúc, vì sao hôm nay lại đột nhiên tới, ngài hẹn khách quý gì sao?”
Tiêu Nhược Phong lắc đầu: “Không phải, chẳng qua đột nhiên muốn tới đây ngồi.”
Chưởng quầy gật đầu như đang suy tư, tiếp đó lùi xuống: “Vậy tiểu nhân không quấy rầy.”
Tiêu Nhược Phong cầm chén rượu lên, khẽ ngẩng đầu, nhìn lên nóc Điêu Lâu Tiểu Trúc.
Nơi đó từng treo một bình rượu, chính là Thu Lộ Bạch được ủ lâu năm, quý giá nhất Điêu Lâu Tiểu Trúc.
Nhưng bây giờ nơi đó trống không, chẳng có thứ gì.
Năm xưa chính tiểu sư đệ của hắn Bách Lý Đông Quân đã dùng bảy bình rượu Tinh Đạ đấu với Thu Lộ Bạch của Điêu Lâu Tiểu Trúc, cuối cùng chiến thắng bậc thầy cất rượu giỏi nhất Điêu Lâu Tiểu Trúc - Tạ Sư. Tiếp đó Bách Lý Đông Quân tung người nhảy lên nóc, lấy bình rượu Thu Lộ Bạch lâu năm đi. Trận tỷ thí đó, hắn cũng là một trong số giám khảo, hơn nữa sau khi uống bảy bình rượu Tinh Dạ, hắn phá cảnh, gông cùm xiềng xích võ học đều bị phá tan.
Nhưng sau này tiểu sư đệ đi khỏi, các vị sư huynh cũng lần lượt ly khai. Lại sau nữa, hắn tiếp nhận chức vị vương gia, trợ giúp huynh trưởng của mình bước lên ngôi hoàng đế, đánh bại Nam Quyết, cứu vớt thiên hạ, thành đại anh hùng trong mắt thế nhân. Nhưng võ công của hắn không hề tiến bộ, võ công của hắn ngừng lại ở khoảnh khắc uống rượu kia, về sau khổ luyện nhiều năm cũng chỉ miễn cưỡng đi thêm vài bước mà thôi.
“Nếu con vào giang hồ, có lẽ tương lại con sẽ kế thừa danh hiệu của ta. Nhưng nếu ở lại thì chỉ có thể dừng chân tại đây. Con đã hiểu chưa?” Năm xưa Lý Trường Sinh từng nói vậy với hắn.
“Tiên sinh, có thể dừng chân tại đây, đối với người sinh ra trong dòng tộc họ Tiêu như con đã là may mắn rất lớn.” Năm xưa Tiêu Nhược Phong mỉm cười trả lời.
Sư phụ, người còn có thể xuất hiện, dạy dỗ con lần nữa không?
“Rượu có ngon đến đâu đi nữa, uống mà mang ý sầu cũng trở nên đắng ngắt.” Một bóng người đột nhiên ngồi xuống trước mặt Tiêu Nhược Phong.
Tiêu Nhược Phong ngẩng đầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền