ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Chương 105. Chương 105

Chương 105: Chương 105

Triệu Huyên biết Doanh Chính tỉnh táo, có thể biết rõ mọi chuyện phát sinh bên ngoài.

Trong một tháng này Triệu Huyên cũng rất khó chịu, khoảnh khắc Doanh Chính đóng nắp quan tài lại dường như cũng bỏ cô vào cái hộp nhỏ chật hẹp.

Triệu Huyên vô số lần xuyên qua nắp quan tài nhìn chăm chú vào anh, đáy lòng lặng lẽ mong mỏi, hy vọng anh sớm bước ra sương mù che mắt.

Cô không muốn anh tiếp tục chìm đắm, nhưng không biết nên làm sao bây giờ.

Một tháng nay, đôi mắt đỏ thẫm kia chưa từng khép lại, thậm chí không chớp một cái nào, luôn mở to không chút tiêu cự, không có bất cứ gợn sóng, trầm tĩnh nước lặng.

Triệu Huyên cau chân mày thanh tú, thầm nghĩ: Không biết biện pháp này có thể gọi dậy anh ấy từ trong quan tài hay không.

Triệu Huyên đứng yên lẳng lặng nhìn quan tài, cô không gõ vào quan tài thúc giục người nằm ở bên trong.

Tuy cô có biện pháp cưỡng bức lôi Doanh Chính ra khỏi quan tài, nhưng anh không giống người thường, dù cô là Tiên Nhân cũng phải thỏa hiệp đôi chút trước vị vua cõi người cũ cố chấp này.

Nếu như tiếp tục chìm đắm trong chuyện quá khứ, cảm xúc vô hạn mở rộng, sớm muộn sẽ bị oán khí khống chế, tẩu hỏa nhập ma, rơi vào ma đạo.

Anh là cương thi, dễ sinh ra oán khí.

Cho nên, cô không hy vọng Doanh Chính bởi vì những máu mủ đã chết một, hai nghìn năm mà chìm trong bi thương, cuối cùng hết thảy thành không.

Thoạt nhìn Triệu Huyên không tim không phổi, hờ hững, nhưng Doanh Chính hơi khác biệt với cô, từ lúc cô tỉnh lại trong hoàng lăng thì hai người đã dây dưa với nhau, nói là đạo hữu song tu cũng không đủ.

Triệu Huyên tiến Cao Lai Phong rời đi, sau đó hơi cau mày tựa vào quầy, yên lặng suy tư.

Chợt như nghĩ tới điều gì, mắt sao lóe sáng, khóe môi cô cong lên.

Triệu Huyên đi tới cửa, quay đầu nhìn quan tài, thở dài một tiếng, vươn tay nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.

Bước chân tạm dừng, Triệu Huyên nhíu chặt mày do dự vươn tay ra gõ nhẹ quan tài.

Đây là lần đầu tiên trong gần một tháng qua cô gõ quan tài của Doanh Chính.

Triệu Huyên nhìn quan tài, nhìn như rất tùy ý nói:

"Hai hôm nữa tôi sẽ đi thành phố Sơn, nghe nói thành phố Sơn là cố hương của bạn tốt của anh, Ba Thanh thì phải, có muốn cùng tôi đi xem không?"

Nhớ cố nhân phải không?

Ba Thanh thậm chí nhờ anh giữ giùm chiếc ẩn khí vận của Vu tộc, chắc cũng là người quen cũ vô cùng quan trọng của anh.

Chờ một lúc thấy nắp quan tài vẫn không nhúc nhích chút nào, đáy mắt cô vụt qua tia thất vọng, khẽ thở dài, nâng gót sen xoay người rời đi.

Cô đẩy cửa phòng đóng kín ra, đi tới bên cạnh quan tài tỏa ánh sáng đen lạnh lẽo.

Khoảnh khắc cửa sắp đóng, chợt một tiếng động khẽ vang lên.

Triệu Huyên nghe thấy âm thanh, nhướng mày, đôi mắt linh động bỗng chốc sáng rực.

Cô vội đẩy cửa phòng ra nhìn vào trong.

Chỉ thấy nắp quan tài đóng kín một tháng rốt cuộc bị đẩy ra từ bên trong.

Nhìn người chậm rãi ngồi dậy từ quan tài, lông mi Triệu Huyên khẽ run rồi rũ xuống, giả vờ lơ đãng nói:

Âm thanh rất thấp, dường như phát ra từ cổ họng, trầm và khăn khó nghe rõ.

"Tôi mới nhận một công việc đi thành phố Sơn, muốn theo tôi đi làm việc không?"

Khuôn mặt đẹp trai của Doanh Chính lạnh lùng như tượng, anh hơi ngẩng đầu, lạnh nhạt nhìn về hướng Triệu Huyên, đôi mắt đỏ mất tiêu cực gần một tháng rốt cuộc hơi tập

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip