Chương 106: Chương 106
Không biết đi chuyến này mất mấy ngày, Triệu Huyên thừa dịp hôm nay rảnh rỗi dọn dẹp tiệm quan tài. Chờ trời tối, Kim Đại Đa ra khỏi quan tài, Triệu Huyên dặn ông ta một số việc, trông nhà trong khi bọn họ đi xa, tiện thể tính lại sổ sách một năm nay. Dặn xong cô đi ngủ.
Sáng nay, Triệu Huyên vừa mở cửa tiệm thì Cao Lai Phong đã có mặt, hỏi khi nào cô rảnh. Triệu Huyên hơi ngạc nhiên nhìn Cao Lai Phong sớm tinh mơ đã tìm đến, làm gì sốt ruột quá vậy!
Thì ra, sáng nay anh ấy mới thức dậy đã nhận điện thoại của chiến hữu. Chiến hữu nói, mộng càng thêm rõ ràng. Trong mộng, đứa trẻ cười với anh ta dường như hơi thay đổi, nụ cười càng kỳ dị. Hai đêm nay, đứa bé kia miệng khép mở giống như muốn nói gì với anh ta, nhưng mỗi lần nó há miệng là hộc máu, dường như phun mãi không hết máu, phun mãi đến khi máu nhấn chìm anh ta. Sau khi chiến hữu tỉnh lại thì nóng ruột nóng gan, ngồi tựa vào đầu giường, trợn to mắt đến khi trời sáng liền gọi điện thoại cho Cao Lai Phong, giục anh ấy mau mời Triệu Huyên đến.
Thấy Cao Lai Phong thật sự nôn nóng thì Triệu Huyên không kéo dài nữa, trả lời ngày mai sẽ lên đường đi thành phố Sơn.
Cao Lai Phong nhận được trả lời của Triệu Huyên thì cảm ơn, sau đó về đồn công an. Về đến nơi Cao Lai Phong lập tức gọi điện thoại cho chiến hữu, dặn ngày mai nhớ canh giờ đi trạm xe đón Triệu Huyên, anh ấy bận làm việc nên không thể cùng cô đi thành phố Sơn.
Chờ trời sáng, Triệu Huyên gõ quan tài kêu Doanh Chính dậy, xuất phát đi thành phố Sơn.
Triệu Huyên không quen thuộc thành phố Sơn, chỉ biết tuy thành phố này cùng một tỉnh với thành phố Sa nhưng cách nhau rất xa, xuất phát từ thị trấn Long Ngâm đi thành phố Sơn cần qua sáu, bảy tiếng mới đến nơi.
Thành phố Sơn nằm ở thượng lưu Trường Giang, xây dựa vào núi cạnh sông, bởi vì địa lý nên tạm thời chưa có đường cao tốc đi thông thành phố Sơn, Doanh Chính và Triệu Huyên chuyển hai chuyến xe mới miễn cưỡng đến huyện Lâm của thành phố Sơn.
Triệu Huyên không ngờ đi thành phố Sơn sẽ khó khăn như vậy. Thành phố quái quỷ gì vậy, chẳng những đi xe đò, còn phải ngồi thuyền. Nhìn bến cảng người qua kẻ lại ồn ào, Triệu Huyên vịn trán, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ hơi mất kiên nhẫn.
Hai người chờ ở bến cảng gần một giờ mới có một chiếc tàu chở khách đi thành phố Sơn chậm rãi tới gần bến cảng. Tàu chở khách vừa ngừng, người đứng chờ lục tục lên thuyền. Chờ người lên hết, tàu chở khách hú còi, rời khỏi bến cảng lướt trên Trường Giang.
Ánh nắng tươi sáng, hai bờ dãy núi liên miên trập trùng, cây cối rậm rạp um tùm, sương mù quấn quanh đỉnh núi, như một bức tranh mực nước làm người ta không nỡ dời tầm mắt. Triệu Huyên tựa vào lan can tàu, rốt cuộc có tâm trạng ngắm phong cảnh dọc đường. Tuy cô có kiến thức uyên bác, nhưng chưa từng đến nơi Vu tộc bắt đầu nổi lên trong truyền thuyết.
Tàu chạy hơn nữa tiếng thì đến một khe núi hiểm trở, hai bên khe là đá núi như rừng, vách đá nhô ra. Tàu chở khách vừa chạy đến khe núi này, không hiểu sao ánh sáng mặt trời ấm áp trở nên nhạt nhòa. Gió gào thét luồn qua khe núi, ẩm thấp bỗng nhiên tràn ngập không gian, người đứng trên sàn tàu ngắm cảnh đều bản năng rụt cổ, kéo áo.
Trên vách đá dốc treo những cỗ quan tài, tăng thêm sắc màu bí
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền