ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Chương 422. . Chương 42

Chương 422. Chương 42

Đã nhận đơn hàng của Ngô Thư Dũng thì Triệu Huyên tự nhiên hết lòng sắp xếp hậu sự cho anh ta.

Tiệm nhang đèn cách Đại Tần quá xa, vừa mới khai trương sau Tết, mấy ngày nay Triệu Huyên luôn bận rộn, cô và anh đã không gặp nhau kể từ ngày hôm đó phát tiền lì xì.

Cô nhếch môi mỉm cười, ngẩng đầu nhìn bầu trời, sau đó lấy điện thoại di động ra gọi cho Doanh Chính.

Điện thoại reo hai lần liền kết nối.

"Sao lúc này gọi điện thoại cho anh? Buổi tối về không?"

Bên kia điện thoại, giọng nói trầm thấp và từ tính của Doanh Chính vang lên.

Triệu Huyên mỉm cười:

"Tối nay không về, em nhận một đơn hàng, xuống nông thôn chọn đất cho người ta. Chín giờ tối Triệu Vũ đến sân bay thành phố B, em không đi được, anh hãy đón thay em."

Doanh Chính hỏi:

"Được rồi, vậy khi nào em trở về?"

Triệu Huyên đáp:

"Trưa mai, xong việc em đến chỗ anh luôn."

Giọng nói cười khẽ của Doanh Chính truyền đến từ đầu dây bên kia:

"Ngày mai anh sẽ đợi em."

Hai người đã lâu không gặp nhau, giống như các cặp thanh niên khác, nấu cháo điện thoại một lúc mới lưu luyến cúp máy.

Cúp điện thoại, Triệu Huyên nhìn điện thoại, mím môi cười khẽ rồi nhét vào túi áo lồng. Cô ngước đầu nhìn ngọn đồi ở phía xa, sau đó lên xe.

Thành phố B nằm ở phía bắc, thuộc khu vực đồng bằng, đồi núi rất hiếm thấy, để hoàn thành đơn hàng này, Triệu Đại Tiên cũng tốn rất nhiều công sức.

Triệu Huyên lái xe hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng đến ngọn đồi mà mình chọn.

Vừa rồi cô đã quan sát vùng ngoại ô, nơi này cách thành phố B rất gần, lâu nhất là mười năm nữa sẽ bị khai phá, trở thành khu kinh doanh không thua gì trung tâm thành phố. Nếu Ngô Thư Dũng được chôn cất ở ngoại ô thành phố, nghĩa là mười năm sau anh ta lại không có nhà để về. Khi còn sống Ngô Thư Dũng chỉ có một ước mơ là có chỗ yên ổn, cô tự nhiên sẽ không chôn anh ta ở chỗ tùy thời sẽ bị dời đi. Cô thà rằng đi xa hơn chút, chôn anh ta vào ngọn đồi còn hơn là chôn ở vùng ngoại ô.

Bây giờ vừa mới đón Tết, mùa đông lạnh lẽo đã qua, mặt đất dần vươn mình tỉnh giấc, sắc xanh đã nhú mầm trên đồi. Triệu Huyên đạp lên cỏ xanh ngắn dạo một vòng trong núi, sau đó đặt một hòn đá dưới gốc cây nhỏ, để hũ tro xuống.

Triệu Huyên đỗ xe dưới chân đồi, lấy tro cốt của Ngô Thư Dũng và dụng cụ trong cốp xe ra, bước lên đồi.

Triệu Huyên gọi hai tiếng rồi dừng lại.

Đây là gọi hồn, để hồn của người qua đời đi theo đến, để tránh về sau không tìm được đường về nhà.

Triệu Huyên cởi bỏ dây an toàn, từ trên xe nhảy xuống.

Cô dựa vào cửa xe, đưa mắt nhìn phương xa, thật lâu sau, cô tìm thấy nơi muốn tìm ở tận cùng tầm nhìn.

Triệu Huyên gõ hũ tro:

"Ngô Thư Dũng, đến nơi rồi, ra đi!"

Dứt lời, gió thổi qua, lá cây đung đưa nhẹ nhàng, một bóng đen mờ nhạt đột nhiên xuất hiện trước mặt Triệu Huyện.

Triệu Huyên gõ hũ tro đặt ở ghế lái phụ, mím môi son, giọng nhẹ tênh kêu gọi:

"Ngô Thư Dũng Ngô Thư Dũng"

Sau khi lên xe, cô lại gõ hũ tro cốt:

"Ngô Thư Dũng, lên đường."

Cô báo một tiếng rồi đạp ga chạy xe ra đường cái.

Bận rộn xong thì một ngày cũng trôi qua, lúc này đã gần tối.

Lên đồi, Triệu Huyên nhìn lên bầu trời và thở dài: Xem ra đêm nay mình phải qua đêm trên sườn đồi.

Đã có giờ rồi còn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip