Chương 423. Chương 423
Đêm đã khuya, ánh trăng mông lung chiếu xuống mặt đất, bóng cây chồng chéo lên nhau tăng thêm bầu không khí kỳ lạ dưới màn đêm tối.
Chờ Ngô Thư Dũng rời đi, Triệu Huyên dậm chân nhẹ, nhảy lên ngọn cây ngồi xuống, dự định nghỉ ngơi một lúc, chờ tới giờ sẽ đào hố chôn.
Vừa tới nửa đêm, một cơn gió đêm lạnh lẽo đột nhiên thổi qua, Triệu Huyên đang ngồi trên ngọn cây mở mắt ra. Khoảnh khắc cô mở mắt ra thì vẻ mặt giật mình, vội đứng lên, mắt đen nghi hoặc nhìn khu rừng sau đó nhảy xuống, lắc người biến mất. Ngọn đồi có vẻ yên tĩnh này dường như không đơn giản như vẻ ngoài của nó, cô phải đi xem chuyện gì đang xảy ra. Ban ngày cô cẩn thận quan sát khu rừng này không thấy có gì khác lạ, sao vừa tới buổi tối đã có màn bách quỷ dạ hành?
Bóng đen tối tăm, ánh trăng chiếu bóng cây in xéo xuống đất, bóng dáng cô lướt nhẹ giữa các thân cây, thoạt nhìn rất sốt ruột. Trong tầm mắt của cô là lá cây ẩm ướt bay đầy trời, những bóng đen bốn phương tám hướng lao vào rừng cây.
Triệu Huyên nhíu chặt lông mày, đôi mắt đen láy quét qua những bóng đen kia. Bóng đen tiến đến có một đặc điểm rõ ràng, tất cả đều là chân không chấm đất, mặt mũi kỳ lạ, có mặc áo tang, có mặc sườn xám. Thường thì bách quỷ dạ hành chỉ xuất hiện vào Tết Trung Nguyễn, hôm nay còn trong tháng một, thời gian hoàn toàn không đúng.
Giây lát sau, cô chợt dừng lại, vươn tay ra, một bóng dáng quen thuộc lẫn trong bóng đen hỗn loạn phía xa bị cô kéo lại. Anh ta quay đầu nhìn người túm lấy mình, miệng há hốc, đang định lên tiếng, nhưng lại thấy Triệu Huyên nhẹ nhàng lắc đầu, ra hiệu anh ta không được lên tiếng. Thấy vậy, Ngô Thư Dũng lập tức ngậm miệng.
Ngay khi Ngô Thư Dũng xuất hiện, anh ta lập tức cúi người hướng cô, cảm kích nói:
"Làm phiền thiên sư rồi."
Triệu Huyên nghiêng đầu, nhìn về hướng Ngô Thư Dũng:
"Vừa rồi ngươi có cảm giác gì?"
"Không có cảm giác gì, chỉ cảm thấy đằng trước dường như có cái gì đang kêu gọi ta."
Ngô Thư Dũng nuốt nước miếng, lúc nãy anh ta đang đi dạo trong rừng lại đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu gọi, âm thanh kia xuyên qua não, đầu óc thoáng chốc một mảnh trắng xóa, bản năng thôi thúc anh ta đi theo tiếng kêu kia. Dọc đường đi anh ta nghe cô kêu mình, biết cô vất vả một ngày vì chuyện của mình. Ngô Thư Dũng cứ nghĩ thiên sư này dù nhận tiền của mình thì cùng lắm chỉ tìm một nơi đàng hoàng để tùy ý chôn cất mình, không ngờ cô chạy suốt một ngày vì mình.
Triệu Huyên phẩy tay:
"Lấy tiền làm việc, phiền gì đâu. Nơi này không tệ, non xanh nước biếc, âm huyệt tuy không sánh bằng long huyệt, nhưng cũng không kém. Lúc sống ngươi không có con cháu gì nên không cần chôn ở nơi ban phúc cho đời sau. Cả đời ngươi cô độc lênh đênh, chuyện tiếc nuối nhất là không người thân không vướng bận. Ta chọn chỗ này cho ngươi tuy không thể ban phúc cho con cháu đời sau, nhưng cho người kiếp sau không lo áo cơm, gia đình hòa thuận, bù đắp lại tiếc nuối kiếp này."
Triệu Huyên nói:
"Hiện tại sắc trời còn sớm, ngươi đi xung quanh nhìn một cái, chờ ta chuẩn bị xong hãy trở lại."
"Ngươi trở về hũ tro trước đi."
Triệu Huyên nghe vậy thì trán nhăn lại, lòng bàn tay xòe ra, hũ tro cốt của Ngô Thư Dũng xuất hiện trong lòng bàn tay cô. Ngô Thư Dũng lại cúi người chào cô, xoay người biến mất trước mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền