Chương 442:
Triệu Vũ yên lặng chờ ở một bên lập tức phát hiện tâm tình của đệ tử thay đổi.
Cảm giác trong khoảnh khắc vừa rồi khiến lòng dạ cậu ấy rộng mở, dường như có cái gì sắp thành hình.
Không hiểu sao nụ cười trên mặt cô gái làm tinh thần Triệu Vũ rung động, trong lòng hiện lên một tia cảm xúc.
Đó là cảm giác không thể miêu tả nhưng lấp đầy góc khuyết trong tim, cậu ấy cụp mắt, trầm tư nhìn mặt Thích Tân Mạn.
Triệu Vũ đã hiểu thứ vừa vụt qua là gì, đó là tình thân. Tuy cậu ấy không cần tình cảm máu mủ, nhưng nếu trên đời thật sự có tình gia đình đang chờ mình thì cậu ấy sẽ không từ chối.
Cũng đúng thôi, Tiểu Vũ ra đời đã gánh tình thương của mẹ đậm tới mức khiến Thần Tiên rung động, tiếc nuối rằng cậu ấy không thể cảm nhận được. Tất cả cảm xúc của cậu ấy chỉ đến từ vài câu tả ít ỏi của Triệu Huyên.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, Triệu Vũ cảm nhận được từ sự bảo vệ và lưu luyến từ cô gái này, tuy còn rất nhạt nhưng ít ra lấp đầy thứ cậu ấy không thể cảm nhận được.
Triệu Vũ nhìn cô bé vẻ mặt thỏa mãn, lại buông tiếng thuở dài.
Nhìn nụ cười trong sáng của cô ấy, Triệu Vũ mỉm cười vỗ đầu cô bé:
"Tối rồi, để tôi đưa cô lên xe."
Cậu ấy do dự một lúc, giơ tay nhẹ vuốt đầu cô ấy, nói:
"Cô hãy bảo trọng, việc nhà mình tùy cô xử lý thế nào. Đừng nói cho ông ta biết tôi còn sống."
Bàn tay dịu dàng đặt trên đầu khiến đôi mắt Thích Tân Mạn đỏ hoe, đáy lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Gió đêm ào ào rét lạnh đến xương, nhưng khoảnh khắc này, Thích Tân Mạn lại cảm thấy thực ấm áp, nỗi lòng u ám hơn ba năm kỳ tích bị bàn tay to ấm áp xua tan, tâm trạng rộng mở sáng sủa.
Thích Tân Mạn cười nói:
"Dạ, em sẽ không nói cho ai, thứ người như ông ta không xứng làm cha của chúng ta."
Triệu Huyên nhíu mày: "..."
Thật là ý trời khó đoán, cơ hội nhập đạo của Tiểu Vũ nằm ở cô gái này.
Triệu Huyên cùng Triệu Vũ đưa Thích Tân Mạn ra ngoài khu vực du lịch, nhìn cô gái lưu luyến không rời ngồi trên xe taxi, mấy người xuất phát đi sân bay.
Tới sân bay, Triệu Vũ nói cho Triệu Huyên là muốn trở lại quê mẹ, dời di hài của bà đi. Nơi đó đã bị cổ sư biết, sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác tra xét ra.
Triệu Huyên gật đầu, xác thực nên dời di cốt của mẹ Triệu Vũ đi, không nói tới cổ sư tham, tà đạo bình thường nếu biết cũng sẽ muốn cướp. Thi cốt có âm khí dày đặc là tài liệu không thể thiếu để rèn ra thứ gì.
Doanh Chính đã chậm một ngày, không thể tiếp tục đi cùng Triệu Vũ. Triệu Huyên ngẫm nghĩ, quyết định đi với cậu ấy dời thi cốt của mẹ mình.
Nhưng Doanh Chính nói:
Tiểu Vũ đã đạt tới ý cảnh, một chân bước lên đường nhập đạo.
Linh khí trên đời bị loãng, người tu đạo chỉ là tu đạo, lại khó mà nhập đạo. Họ không biết rằng người tu hành phải nhập đạo mới có cơ hội bước lên con đường thành Tiên.
Chút ít cảm nhận này khiến cậu ấy bứt phá giam cầm của tất cả người tu đạo trên cõi đời này, nhập đạo.
Đường của anh trai khác với cô ấy, người đàn ông kia nếu biết anh trai giỏi như vậy sẽ sốt ruột bám dính, cho nên tuyệt đối không thể để ông ta biết anh trai còn sống.
Cậu ấy chỉ cần chậm rãi tu luyện từng bước vững chắc, lại có sư phụ Tiên Nhân dẫn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền