ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Chương 443. Chương 443

Chương 443:

Triệu Huyên và Doanh Chính suốt đêm về thủ đô, Triệu Vũ cũng đi làm việc của mình. Nhưng Thích Tân Mạn mới chia tay với ba người không lâu đã nghênh đón một cơn lốc không thể ngờ.

Thích Tân Mạn về nhà lúc khuya, đón cô ấy không phải giọng nói dịu dàng thân thiết thường ngày của Tô Tình, mà là thân thể lạnh lẽo nằm trên sofa.

Đầu óc Thích Tân Mạn trắng xóa, cô ấy tỉnh táo lại, khó tin chạm vào thân thể đã mất nhiệt độ, tâm trạng sáng sủa bỗng nhiên u ám, đau thương trong phút chốc tràn ngập trái tim.

Mắt Thích Tân Mạn đỏ ửng, tay run rẩy móc điện thoại ra gọi 120.

Xe cứu thương rất nhanh liền tới biệt thự, kết quả là giống như Thích Tân Mạn tự hiểu, một tấm vải trắng che khuôn mặt tái nhợt của Tô Tình.

Khoảnh khắc vải trắng đắp lên, Thích Tân Mạn không thể nhịn được nữa gào khóc:

"Mẹ . . . Mẹ ..."

"Mẹ ... Mẹ ..."

Cúp điện thoại, Thích Tân Mạn hai mắt nhòe nước, đau thương hét to muốn gọi mẹ tỉnh dậy.

Nhưng . . . bà không thể tỉnh nữa.

Tô Tình đã chết, chết lặng lẽ, khi chết không có một người thân ở bên cạnh. Theo bác sĩ kiểm tra thì bà chết vì bệnh tim.

Cơn lốc ập đến quá đột ngột, thay đổi cuộc đời của Thích Tần Mạn.

Tuy đường dây kết nối nhưng Thích Tân Mạn biết cuộc gọi này vô dụng, mẹ cô ấy đã . . .

Đưa đi Triệu Vũ, Triệu Huyên thở dài một hơi, trong lòng hơi mất mát, nhưng đồng thời lại có chút vui mừng.

Tiểu Vũ thật sự trưởng thành, thôi, chim non sẽ có ngày bay khỏi tổ, chim già như cô dù không nỡ cũng phải học buông tay.

Cổ tất nhiên là nghe hiểu ý trong lời nói của Doanh Chính, cô suy nghĩ, tiếp theo mỉm cười một cái, quay đầu nói với Triệu Vũ:

"Con đã biết cách dời mộ rồi, lần này tự làm đi, sư phụ không đi cùng."

Triệu Vũ hỏi:

". . . Sư phụ bỏ lại con thật hả?"

Triệu Huyên nói:

"Chú Chính của con nói đúng con lớn rồi, đã tới lúc nên tự lập. Sau này sư phụ sẽ không xen vào việc của con nữa, khi nào con không giải quyết được sư phụ mới sẽ ra mặt."

Thủy Hoàng bệ hạ nói một câu thành công cướp Triệu Huyên ra khỏi trạng thái gà mẹ, Triệu Vũ tội nghiệp từ biệt sư phụ và chú Chính, một mình đi quê mẹ.

Triệu Vũ hoàn toàn không biết, loại tình huống này chỉ là bắt đầu, đường sau này còn dài.

Triệu Huyên nghiêng đầu:

"Ừ. Sau khi trở về em sẽ bế quan mấy ngày, anh kêu Tiểu Bát chú ý việc trong tiệm nhang đèn chút."

Doanh Chính lạnh nhạt khế ừ, trong mắt vụt qua nghi hoặc. Đang yên lành sao đột nhiên cô bế quan?

Anh ngẫm nghĩ, hơi lo lắng hỏi:

"Có muốn anh cùng em không?"

"Không cần, em bế quan chỉ để rèn đồ vật."

Triệu Huyên nhoẻn miệng cười, đáy mắt lóe tia sáng, cô nghiêng đầu, nửa cười nửa không nói:

"Lần sau chúng ta lại song tu."

"Anh sẽ chờ"

Mấy lần bế quan đều là do công lực của cô bị hao tổn, lần này...

Cô nói hai chữ "song tư" rất nhỏ, trầm thấp mang theo chút dụ hoặc, khiến người liên tưởng đến chuyện cấm kỵ.

Trong con người hẹp dài của Doanh Chính lóe tia sáng đen tối, anh mím môi, chỗ khóe môi hơi cong lên.

Doanh Chính nhìn cô nghiêm túc nói chuyện với đệ tử, khóe môi anh hơi cong lên, trong mắt vụt qua tia gian xảo.

Doanh Chính nhìn thoáng qua khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Huyên, nhếch môi cười đắc ý.

Anh nhẹ nhàng nắm tay cô, cười đầy ẩn ý:

Giữa chốn đông người, tuy hai người muốn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip