Chương 476:
Nói đến thì, tối nay bị sợ tới mức thảm nhất không phải Jemu bị Triệu Huyên bắt giữ mà là người phàm không biết gì cả, Lâm Phỉ.
Lâm Phỉ chính là một người bình thường, sống hai mươi mấy năm, cuộc đời cô ta từ trước đến giờ đều là khoa học, chưa từng gặp bất cứ quỷ thần. Nhưng đêm nay tam quan của cô ta đã bị đảo ngược.
Lâm Phỉ đầu óc trống rỗng lúc này cuối cùng tỉnh táo lại, nhưng cô ta thà rằng mình không tỉnh.
"Quản . . . quản lý Triệu, rốt cuộc các người là ai?"
Lâm Phỉ khó khăn thở ra, ngước đôi mắt đỏ lên ủ rũ hỏi.
Tuy cô ta không có bệnh sợ độ cao, nhưng cao thế này thì a a a!
Xuất hiện đạo trưởng thì thôi đi, trong nước từ xưa đến nay đều có đồn về Đạo Môn, không nói tới thời xưa, dù là xã hội thời nay cũng còn có mấy tòa đạo quan nổi tiếng, nhưng Thiên Sứ là cái quỷ gì!
Đó là truyền thuyết thần thoại của phương Tây mà!
Bao gồm Triệu Huyên, hình như nhóm đạo sĩ kia răm rắp nghe theo cô, rồi cô còn bắt một Thiên Sứ. Trời ạ, đó là Thiên Sứ đấy!
Dù Lâm Phỉ mù tịt mấy chuyện này cũng biết Thiên Sứ đại biểu cho cái gì trong nước phương Tây. Chết mất! Có thể khoa học chút không!
Triệu Huyên nhìn Lâm Phỉ, thở dài thườn thượt, sau đó ngồi xếp bằng trên mây, nghiêm túc nói:
"Mấy đạo sĩ cứu cô là người của Bộ Linh Dị quốc gia, tôi là đại sư tỷ của một người trong số họ. Cô cũng thấy rồi, đêm nay cô bị bắt cóc không phải chuyện ngẫu nhiên, cô đã bị người chim phương Tây nhằm trúng. Bọn họ muốn bắt cô hiến tế để mở ra một trận pháp xa xưa, giải phóng Thần Ma bị nhốt dưới núi Côn Lôn. Bởi vậy tình cảnh của cô hiện giờ rất nguy hiểm."
Khi nói đến xưng hô đại sư tỷ thì cơ mặt cô hơi cứng lại, cô vứt bỏ cảm giác khó chịu kỳ lạ trong óc, nói tiếp.
"Đừng la, không té được đâu"
Triệu Huyên đề Lâm Phi ngồi yên trên đám mây.
Lâm Phỉ ngước nhìn trời sao mênh mông trên đầu, bay lên trời! Cô ta bay trên trời!
Triệu Huyên mang theo Lâm Phỉ rời đi lúc ba giờ sáng, giờ này không có phương tiện giao thông ra trấn nhỏ. Triệu Huyên nhìn bầu trời tối đen, quay đầu nhìn Lâm Phỉ sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên còn trong khiếp sợ tột độ, cô thở dài một hơi, phất tay gọi mây đến, túm cô ta bay lên trời.
Chờ cô mang đi Lâm Phỉ còn đang mơ màng, Hứa Xương Quốc lập tức sắp xếp.
Chuyện lần này quá quan trọng, Hứa Xương Quốc không dám sơ ý, điều tất cả người mà mình có thể điều động đến núi Côn Lôn. Nhân viên mới vào bộ môn là Cốc Tiểu Sương lại được giao trách nhiệm quan trọng là điều đến trấn nhỏ dưới núi Côn Lôn làm cảnh sát giao thông. Hứa Xương Quốc cho rằng chức vị này có thể giúp Cốc Tiểu Sương phát huy sở trường nhất. Cảnh sát giao thông cả ngày ở bên ngoài, tuần tra trên phố tiện cho cô. Nếu thật sự có dị nhân nước ngoài đến trấn nhỏ thì ai có thể qua mắt Cốc Tiểu Sương được!
Tạm không kể nhiều về sắp xếp của Hứa Xương Quốc, tóm lại núi Côn Lôn bị bao vây kín kẽ. Hứa Xương Quốc tràn đầy hoang mang, chẳng còn dáng vẻ nhẹ nhàng như ngày xưa. Lượng thông tin quá lớn, anh ta hơi khó tiêu hóa.
Nhưng Hứa Xương Quốc dù sao đã trải qua sóng to gió lớn, tuy rằng ngày thường hơi ngán chổi Tiên đến từ Thiên Đình này nhưng đặc biệt tin tưởng cô. Triệu Huyên dặn dò, Hứa Xương Quốc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền