Chương 477
"Bắt . . . bắt tôi hiến tế?"
Lâm Phỉ cực kỳ kinh hoàng, nói chuyện hơi nức nở rồi không nín được gào khóc, trong tiếng khóc mang theo tuyệt vọng:
"Tôi chỉ là một người bình thường, tại sao họ muốn bắt tôi hiến tế?"
Có thể không tuyệt vọng sao! Hiến tế, người Trung Quốc có ai không hiểu hiến tế nghĩa là gì!
Triệu Huyên nhủ thầm: Ai biết tại sao họ muốn bắt cô hiến tế! Nói đến thì Triệu Huyên cũng không hiểu nổi. Pháp nhãn của cô quét người Lâm Phỉ vô số lần, đã nhìn dòng máu, trái tim, linh hồn của cô ta nhưng không phát hiện có gì khác lạ. Chỉ là một người phàm hết sức bình thường.
Hơn nữa, khiến Triệu Huyên càng nghi hoặc là tại sao người chim phương Tây tìm ra Lâm Phỉ trong đám đông! Cô vắt óc nghĩ mãi không ra, nếu không phải tình cờ gặp ở núi Côn Lôn thì cô còn không biết tác dụng của Lâm Phi. Nhưng người phàm như vậy kỳ lạ trở thành then chốt mở ra trận tranh đấu này.
"Tôi đưa cô đi một chỗ, tạm thời cô hãy ở đó, chờ giải quyết xong chuyện bên ngoài tôi sẽ kêu người đưa cô ra."
Cô nói.
Lâm Phỉ khóc một hồi trút ra nỗi sợ trong lòng thì ngừng khóc, cô ta nghe đề nghị của cô, gật mạnh đầu hỏi:
"Được, nơi đó an toàn chứ?"
"Yên tâm, rất an toàn, nơi đó sẽ có người bảo hộ cô."
Triệu Huyên gật đầu, không định nói nhiều, phất tay, áng mây bay tới trước. Mạng nhỏ quan trọng, cô ta trừ bỏ nghe lời chứ chẳng lẽ làm được gì khác!
Triệu Huyên suốt đêm đưa Lâm Phỉ đến chỗ Thanh Ô. Cô giải thích nguyên do cho Thanh Ô, bỏ Lâm Phỉ lại rồi rời khỏi thị trấn Long Ngâm.
Thanh Ô nhìn Triệu Huyên rời đi, nhíu mày trầm tư trong chốc lát. Dàn xếp cho Lâm Phỉ xong, Thanh Ô suy nghĩ cả buổi sáng, kêu mấy trưởng lão đến bàn bạc rồi mang mấy người đàn ông có Vu lực mạnh nhất trong Vu tộc đi ra núi sâu.
Những nơi người đời chưa bao giờ đặt chân vào nhưng trong khoảnh khắc này đều nhận được sóng âm vô hình kêu gọi. Khi sóng âm truyền vào những chỗ này thì sinh vật giấu trong thế giới bóng tối xao động lên.
Cùng lúc đó, khoảnh khắc Lâm Phỉ bước vào thôn Vu tộc thì trên đỉnh núi tuyết ở bên kia đại dương, trong tòa thành băng đóng kín cực đẹp lơ lửng trên núi tuyết tỏa ra từng đợt dao động mãnh liệt. Chấn động giống như gợn sóng giữa hồ, dập dờn đưa đến từng nơi bí ẩn ở phương Tây. Có giáo đường đại biểu cho thánh khiết, có lâu đài cổ đại biểu cho bóng tối, có Địa Ngục khiến người phương Tây nghe tiếng sợ vỡ mật.
Nếu hỏi chỗ nào an toàn nhất trên đời thì chính là làng Vu tộc. Hơn nữa Vu tộc vốn là lánh đời bên ngoài, trong tộc có nhiều cao thủ, dù đám người chim tìm ra Lâm Phỉ thì trong một chốc cũng khó cướp người từ tay Thanh Ô.
Thanh Ô hiện giờ đã xong tâm nguyện, không còn mong muốn gì, chẳng còn ưu phiền, thanh thản nhẹ nhàng, trông giống Thần Tiễn còn hơn hàng thật Triệu Huyên. Trong đầu cô đã chọn chỗ cho Lâm Phỉ rồi, cô định giao lại cho Thanh Ô.
Huống chi, Thanh Ô còn có một đòn sát thủ là gọi ra Đại Vu ở Luân Hồi Đạo. Hừ, cô còn không đánh lại Đại Vu, không tin người chim có thể cướp Lâm Phỉ từ nhóm Đại Vu. Thanh Ô là người thực lực cao nhất bên phe Trung Quốc trừ Doanh Chính ra, y mạnh xấp xỉ Tiêu Thiên Quyền, giao Lâm Phỉ cho y là ổn thỏa nhất. Đến lúc đó phải thanh nhàn còn hơn Thanh Ô.
Cô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền