ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Chương 58. . Chương 58

Chương 58. Chương 58

Thật lâu sau, Doanh Chính đứng lên từ quan tài, tay phất nhẹ quần áo hơi nhăn. Anh bỗng dừng động tác tay, hơi cau mày nhìn vết bẩn trên chân.

Doanh Chính nói:

"Y phục dơ bẩn"

Triệu Huyên giơ tay xoa trán hơi nhức, anh quá kiệm lời, muốn gì không thể nói thẳng ra sao? Cứ bắt cô phải đoán, cô có phải là con giun trong bụng anh đâu.

Triệu Huyên bị anh nhìn, hoang mang hỏi: "Sao vậy?"

Doanh Chính liếc hướng tủ áo, tiếp đó lại nghiêng đầu nhìn về hướng cô.

Doanh Chính mím môi, lặng lẽ nhìn Triệu Huyên.

Doanh Chính như vậy khiến Triệu Huyên muốn ghẹo gan, cô hơi cong mắt lên đùa cợt:

"Bệ hạ thay y phục, có cần tiểu phục vụ không?"

Triệu Huyên nghe vậy, mắt hạnh trợn to, khóe môi cong lên nụ cười thoáng qua, cô hằng giọng kiềm nén ý muốn cười, chỉ hướng tủ áo gỗ màu đỏ đặt cạnh quan tài:

"Trong tủ có y phục, dơ thì đổi cái mới là được."

Doanh Chính lặng im không lên tiếng, vẫn yên lặng nhìn cô.

"Ngẩn ra làm cái gì, nhanh thay quần áo, thay xong chúng ta ra ngoài."

Triệu Huyên giục.

"Trẫm muốn thay quần áo, cô, ra ngoài!"

Doanh Chính gắn từng chữ, mắt đỏ thẫm lộ ra giận dữ.

Doanh Chính bị cô nhìn gai người, ngước mắt lên, vừa giận vừa xấu hổ trừng cô. Triệu Huyên mím môi cười khẽ, không tiếp tục trêu chọc anh, cô lại thúc giục một tiếng rồi đi ra phòng ngủ của Doanh Chính.

Triệu Huyên không rõ vì sao, thúc giục:

"Nhìn tôi làm gì, mau, đừng lề mề!"

"Thô lỗ!" Doanh Chính cúi đầu, trong trẻo lạnh lùng nhìn cô gái cười vô tư, anh cau mày ghét bỏ.

"Tự anh ngủ nướng còn không cho tôi nói hả? Mau dậy!"

Triệu Huyên ngẩn ra, tiếp theo phản ứng lại anh ám chỉ cái gì, cô hơi ngẩng đầu, mắt hạnh trọn tròn, thẹn quá thành giận hung tợn hạt anh.

"Trẫm là cương thi!"

Doanh Chính nhăn trán, hơi khó chịu.

Triệu Huyên mím môi son, khuôn mặt trắng nõn nghiêm túc nói:

"Anh xem mình là cương thi thì chính là cương thi, anh xem mình là người thì anh là con người. Là người hay thi đều do chính anh quyết định."

Triệu Huyên không cảm thấy anh giống như cương thi. Anh biết vui, biết buồn, biết suy nghĩ, có chỗ nào giống cương thi?

Lời của Triệu Huyên khiến lồng ngực Doanh Chính thít chặt, anh khép hờ mắt, không biết suy nghĩ cái gì.

Doanh Chính bị tư duy của mình giam cầm, chẳng những chìm đắm trong quá khứ, còn không thoát ra hiện tại.

Thật là mê chướng!

Chờ thời gian lâu chắc chắn anh có thể vứt bỏ quá khứ, hoàn toàn dung hợp nhân gian.

Nhìn người trở nên hoạt bát hơn, đáy lòng Triệu Huyên không hiểu dâng lên mấy phần tự hào. Nhìn xem, mới ra địa cung vài ngày mà không khí như mộ tan biến rồi, anh trở nên tươi sống hơn.

Giây phút này, Triệu Huyên cảm thấy hơi mệt tâm.

Ánh nắng mùa thu ấm lòng người.

Triệu Huyên và Doanh Chính đi song song trên đường cái, mỗi khi đi qua một nơi cô sẽ nghiêng đầu giới thiệu với anh. Doanh Chính yên lặng đi bên cạnh Triệu Huyên, cô nói, anh nghe, yên lặng mặc kệ cô gái lải nhải bên tai.

Lúc hai người đi ngang qua một nhà sách thì Doanh Chính dừng bước, ánh mắt hơi sâu thẳm. Anh biết cửa hàng này bán sách, hôm qua anh đi mua bữa sáng thấy mấy đứa nhóc từ bên trong đi ra, bọn họ vừa đi vừa nói sách rất hay.

Doanh Chính từng làm vua, hiểu rõ hơn ai hết sách' đại biểu cho cái gì.

Triệu Huyên thấy Doanh Chính đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn anh: "Sao vậy?"

Doanh Chính cúi đầu nhìn Triệu Huyên, lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip