Chương 59: Chương 59
Những chữ đó đúng là rất khó với Doanh Chính, khi mở ra trang giấy trơn bóng trắng tinh thì anh nghệch mặt ra.
Mấy cái này là gì?
Doanh Chính lật vài tờ, buồn bã đặt sách xuống, nhấc chân đi ra ngoài.
Triệu Huyên thấy thế, nhanh chóng đi theo.
"Không mua hả?"
". . . Xem, không, hiểu"
Doanh Chính căng khuôn mặt tuấn tú, cực kỳ không muốn thừa nhận.
Chữ thời này đã được đơn giản hóa thiếu nét này nét kia, nội dung cũng là kiểu văn nói, Triệu Huyên cảm thấy anh khó mà đọc hiểu.
"Được rồi, chúng ta đi vào xem thử, nhưng ... mà thôi, anh vào xem liền biết, tôi cảm thấy nếu anh muốn đọc hiểu sách hiện giờ cần học từ ghép vần."
Triệu Huyên giữ chặt anh:
Không được, anh không thể về, anh mà về, cô mất 'máy trấn áp' di động thì làm sao bây giờ? Cô còn định làm một bữa tiệc lớn cho đệ tử nhà mình!
Triệu Huyên chớp mắt hạnh, đáy mắt biểu lộ đắc ý. Muốn chạy ư, không có cửa!
Đừng nhìn Triệu Huyên nhỏ nhắn, nhưng cô không phải người phàm, Doanh Chính muốn rời đi, trừ phi lập tức thả ra toàn bộ sức mạnh, cưỡng bức tránh thoát.
Triệu Huyên kéo chặt tay áo của Doanh Chính, kiên quyết không thả anh về. Doanh Chính lạnh lùng liếc qua, mặc kệ cô níu kéo, nhấc chân định đi tiếp.
"Này, anh đi nhầm, chợ ở bên này"
Triệu Huyên kinh ngạc chạy theo anh, kéo nhẹ tay áo của anh.
Doanh Chính nhăn trán, hờ hững nhìn Triệu Huyên, trên khuôn mặt bình tĩnh có mấy phần không kiên nhẫn.
Triệu Huyên: " ..."
"Mua đồ ăn, mua xong rồi chúng ta về nhà"
"Không ăn!" Doanh Chính bất động như núi, chính mình là cương thi, không cần ăn cái gì, sao phải nghe lời cô.
Triệu Huyên không tin, mặc kệ Doanh Chính là ai, đã là cương thi thì sao cưỡng lại được hấp dẫn của máu Tiên?
Cô thậm chí định hiến máu mà sao anh vẫn thờ ơ?
Doanh Chính trầm mặc, lạnh nhạt liếc nhìn vị Đại Tiên cố nín cười, anh xoay người đi về.
Triệu Huyên kinh ngạc:
" . . .
Triệu Huyên cắn răng, trán co giật, căm giận nói:
"
Trong vòng nửa tháng, trừ ngủ ra, thời gian khác nếu anh có thể luôn theo bên cạnh tôi không rời một tấc thì tôi tặng cho một giọt máu Tiên.
"
Thân hình cao lớn khựng lại, chân lơ lửng không hạ xuống.
Nhưng anh nhấc chân lên lại phát hiện không thể bước tiếp.
Triệu Huyên hút ngụm khí, cảm thấy đau răng, tên này quá đáng, đòi hai giọt máu của cô! Trước kia qua mười năm mới có một giọt!
Triệu Huyên á khẩu, cô cắn răng liều mạng:
"
Hai giọt!
"
Doanh Chính cúi đầu nhìn ngón tay thuôn dài níu ống tay áo:
"
Này, có đồng ý không, cho một câu đi.
" Triệu Huyên buồn bực trừng anh, có đồng ý hay không thì cho một câu đi chứ, nói nhiều một câu sẽ chết sao?
Đáy mắt Doanh Chính lóe tia sáng, thật lâu sau mới nói:
"
Hai giọt!
"
Doanh Chính kiên quyết không lay được: "
Hai giọt!"
"Đừng được nước lấn tới, anh nghĩ máu của tôi là cải trắng hay gì, chỉ một giọt.
"
Triệu Huyên nghe vậy phì cười, cô cảm thấy Doanh Chính như thế này siêu cưng.
Tiếng cười của cô khiến Doanh Chính khó chịu, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, hai tay thon dài rũ xuống bên hông cứ nắm rồi thả trong tiếng cười réo rắt.
Nói đến đây Triệu Huyên lại cười toe, nhớ tư thế ngạo nghễ cầm bút của anh lúc ở đồn công an.
Chậc chậc, ai đó thẹn quá thành giận!
Triệu Huyên còn kiêng dè mặt mũi của anh, cười vài tiếng rồi nín lại.
"
Không sao, chờ Triệu Vũ nghỉ học trở về tôi kêu nó dạy anh biết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền