ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Chương 65. Chương 65

Chương 65: Chương 65

Bị quấy rầy, Doanh Chính tạm quên nổi nóng, đứng lên đi vào sân, sau đó thấy thầy trò Triệu Huyên đều ngồi thiền, anh nhìn chăm chú một lúc rồi hừ mũi đi về phòng.

Khoảnh khắc Doanh Chính đóng cửa phòng, Triệu Vũ luyện công một ngày rốt cuộc tỉnh lại.

Triệu Vũ từ nhỏ theo Triệu Huyên, ở trong lòng cậu ấy thì cô chẳng những là sư phụ, còn là mẹ của mình, khi nào không hiểu điều gì cậu sẽ hỏi thẳng cô. Lúc này trong lòng Triệu Vũ nổi lên thắc mắc, suy nghĩ đầu tiên là hỏi sư phụ.

Triệu Vũ nhìn sư phụ run run rèm mi mở mắt ra, hỏi nhỏ:

"Sư phụ, chú Chính rốt cuộc là cái gì?"

Triệu Huyên duỗi lưng, từ giữa không trung rơi xuống, mắt hạnh lóe tia sáng, cười khẽ hỏi lại cậu ấy:

"Vậy chứ con nghĩ anh ấy là cái gì?"

Triệu Vũ bản năng nhìn hướng cửa phòng sắp đóng, chỉ một ánh nhìn, mắt đen từ bình tĩnh đổi sang xoe tròn, trên khuôn mặt ngây ngô tràn ngập khiếp sợ.

Anh khiếp sợ đến mức trố mắt líu lưỡi.

Đánh sâu vào quá lớn, Thủy Hoàng bệ hạ dù núi Thái sụp cũng mặt không đổi sắc giờ đứng sững sờ thật lâu mới tỉnh táo lại.

Mắt đỏ ánh tia buồn bực, anh thầm trách móc: Ban ngày ban mặt, đồi phong bại tục, Triệu Huyên sao có thể đọc thứ dâm uế như vậy?

Quả thực, quả thực là ...

Nhưng nhìn không giống lắm.

Tuy rằng nhà mình mở tiệm quan tài, có quan tài là chuyện bình thường, nhưng cỗ quan tài cậu ấy vừa thấy khác với những quan tài khác.

"Mới nãy con thấy trong phòng chú Chính có quan tài, trên quan tài khắc Tụ Âm Trận."

Triệu Vũ nói.

"Chà, mắt tinh đấy!"

Triệu Huyên nói:

Triệu Vũ xác định chính mình không hoa mắt, vừa nãy cậu ấy thật sự nhìn thấy quan tài.

Quan tài kia như gỗ như sắt, đen thui, tỏa ra hơi thở vô cùng kỳ dị, không chỉ thế, Triệu Vũ dường như thấy Tụ Âm Trận trên quan tài.

Khắc Tụ Âm Trận trên quan tài, đây là âm quan nuôi thi!

Triệu Vũ nhớ lại cảnh tượng ăn cơm hôm qua, tim đập nhanh.

Cậu ấy nghiêng đầu nhìn sư phụ lơ lửng ở bên cạnh, chợt hiểu ra, suy đoán mơ hồ trong lòng cậu ấy càng rõ ràng hơn.

Triệu Vũ nhớ mấy năm trước cùng sư phụ gặp cương thi trong một hang núi, cương thi đó không giống như thế này.

Cương thi kia toàn thân lông xanh, da ngăm đen khô quắt, trên mặt không có một chút thịt, rõ ràng nhất là răng nanh lộ ra ngoài, trồng cực kỳ dữ tợn khủng bố.

Còn chú Chính nhìn sao cũng không giống như cương thi, trừ một đôi mắt đỏ kỳ dị ra, trên người hoàn toàn không có đặc điểm gì của cương thi.

Trông giống tổng tài ác nghiệt bá đạo trên phim hơn.

Không lẽ chú Chính là cương thi mà sư phụ nuôi?

Triệu Vũ vươn tay lay tỉnh Triệu Huyên.

Đáy mắt Triệu Vũ lóe tia sáng kỳ lạ, nói nhỏ:

Đang Doanh Chính đang khó chịu thì chuông điện thoại reo inh ỏi.

Anh quay đầu liếc hướng điện thoại, mắt đỏ sâu thẳm, cầm điện thoại lên.

"Alo, phải – cô – chủ – Triệu – không?"

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói rất chậm, âm thanh kia tạm dừng từng chữ rất kỳ lạ, lại khiến người nghe sốt ruột.

Giọng nói siêu chậm của đối phương khiến Doanh Chính hơi cau mày.

"Không phải!" Doanh Chính nghe thấy âm thanh, cau mày, đáy mắt vụt qua mấy phần nghi hoặc.

"Ngươi là . . . không – lẽ – ta – gọi – nhầm – số?"

Một câu nói mà bên kia giống như đang hát kịch, thật lâu mới nói xong.

"Không gọi nhầm, có việc, nói thẳng"

Doanh Chính

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip