ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Chương 66. Chương 66

Chương 66: Chương 66

Người nhờ Triệu Huyên giúp dời mộ họ Châu, quê ở hương trấn họ Bạch, mấy năm trước ra ngoài làm việc kiếm được ít tiền mua nhà trên thị trấn, rồi kinh doanh ở đây luôn.

Triệu Huyên dọn đến thị trấn Long Ngâm đã hai năm, rất quen thuộc hương trấn gần thị trấn Long Ngâm, không cần chủ nhà đến đón cỗ đã quen thuộc tới tận cửa.

Trước khi ra khỏi cửa, Triệu Vũ với cặp mắt gấu mèo, mặt như đưa đám, chết sống không chịu ngồi chung ghế sau với Doanh Chính. Triệu Huyên bị cậu ấy mè nheo nhức đầu, rốt cuộc đồng ý yêu cầu cho cậu ấy ngồi ở ghế lái phụ.

Hôm kia làm việc xong cô ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, vận thế xui xẻo đã bị thế đế hoàng của Doanh Chính hoàn toàn đè ép. Hiện tại có máy trấn áp' di động hiệu Doanh Chính, Triệu Huyên ra ngoài làm việc tiện lợi hơn bình thường nhiều.

Hôm sau, bầu trời một lần rơi mưa lắc rắc, Triệu Huyên dậy sớm gọi dậy Doanh Chính nằm trong quan tài và đệ tử mãi tới trời sáng mới ngủ, thu thập xong lái xe chở bọn họ đi thị trấn họ Bạch ở kế bên.

Thị trấn họ Bạch cách thị trấn Long Ngâm chỉ có hai mươi mấy km, hẻo lánh hơn trấn Long Ngâm một chút, là một thị trấn nhỏ với núi lớn quay quanh.

Sáng sớm, mưa phùn mông lung, khi ba người đến thị trấn họ Bạch thì chỉ có lưa thưa vài người đi đường. Triệu Huyên hỏi chủ quán bán đồ ăn sáng vỉa hè về địa chỉ cụ thể, sau đó lái xe đến nhà khách hàng.

Nhà họ Châu mở shop quần áo ở thị trấn, Triệu Huyên ngừng xe trước shop, hạ cửa sổ xe màu trà, thò đầu ra ngoài hỏi hướng bên trong.

"Ông Châu có nhà không?"

"Có đây, ai vậy?"

Châu Côn Minh bưng bát cơm vén rèm đi ra khỏi shop quần áo, thấy người tới tìm là Triệu Huyên thì vội buông bát xuống, phủi tay ra đón.

"Cô chủ Triệu ăn cơm không? Nào nào, vào đây ăn lót dạ rồi chúng ta hãy đi."

Cùng lúc ấy, Triệu Vũ còn nhỏ tuổi, tuy rằng học đạo nhiều năm với cương thi trông bình thường hơn cả người thường như Doanh Chính thì . . . xin lỗi, cậu ấy rụt vòi!

Bộ dạng giống hệt như người bình thường thì ai dám xem anh là cương thi bình thường?

Triệu Vũ da đầu tê dại:

"Sư phụ, chú Chính rốt cuộc có phải là . . .

Hoài nghi thành thật sự, Triệu Vũ bỗng nhiên kinh hãi, lắp bắp nói: "

Thật sự . . . thật sự là . . . ?

"

Triệu Huyên buồn cười nhìn đệ tử sợ hãi run cầm cập:

"

Ừ, được rồi, run cái gì, có gì mà sợ, chú Chính của con không ăn thịt người. Trời sắp tối rồi, nhanh đi chợ xem còn bán huyết không, có thì mua một miếng về buổi tối làm tiết canh cho chú Chính của con

"

Triệu Vũ xoe tròn mắt: "

..."

Ôi mợ . . . Cương thi, cương thi sống! Quá khứ mình quả thực là ăn gan hùm mật gấu mới dám dùng ánh mắt khiêu khích kẻ này! Không có chút đạo hạnh mà gặp cương thi loại này thì chưa đủ cho anh nhét răng.

Sư phụ, kẻ đó là cương thi, cương thi! Ai nói cương thi không ăn thịt người? Kẻ đó ăn thịt người đấy!

Triệu Vũ vặn vẹo khuôn mặt sợ hãi tột độ, mua huyết về rồi đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lại được. Lúc ăn cơm, cậu ấy gần như vùi đầu vào bát cơm giấu mình đi.

Mãi đến lúc đi ngủ Triệu Vũ vẫn quấn quýt lấy Triệu Huyên, sợ bị Doanh Chính chú ý, nửa đêm mò vào phòng cắn cổ mình.

Triệu Huyên bất đắc dĩ thở dài, giả vờ vỗ một phép

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip