Chương 67: Chương 67
Dãy núi cao thấp phập phồng, trong mưa phùn mông lung sáng sớm càng chợt xa chợt gần, như ẩn như hiện. Núi lớn thưa thớt bóng người, đường núi bị cỏ dại ven đường che giấu, một đoàn bốn người bước thấp bước cao đi hướng mộ tổ tiên nhà Châu Côn Minh.
Quê của Châu Côn Minh cách thị trấn hơi xa, không đi đường cái được, Triệu Huyên lái xe hai mươi mấy phút thì ngừng ở ven đường, sau đó xuống xe đi bộ vào rừng núi.
Triệu Huyên quan sát một lúc rồi đi tiếp, cô vừa đi vừa giả vờ lơ đãng hỏi:
"Ông chủ Châu, sắp làm đường cao tốc là vắt ngang qua ngọn núi này à?"
Châu Côn Minh đáp:
"Đúng rồi, vắt qua đỉnh núi. Con đường này đã được xác định nhiều năm, năm nay làm tới chỗ này, nên tôi mới vội dời mộ nhà mình đi. Ài, quê tôi có vài người cũng bị đường này chiếm mất nhà tổ và ruộng đất, được bồi thường nhiều tiền. Nhà tôi thì bị chiếm mộ ông nội, nếu không thì con đường kia bắt buộc phải làm trên mộ nhà tôi thì tôi không muốn dời mộ ông nội chút nào."
Khi Châu Côn Minh nhắc đến mộ tổ tiên bị chiếm thì tỏ ra hơi khó chịu.
Triệu Huyên híp mắt, lại hỏi:
"Ông Châu biết đường cao tốc là từ hướng nào vắt qua ngọn núi này không?"
Châu Côn Minh nói rồi mỉm cười chỉ hướng dưới núi:
"Từ đông sang tay, người của cục địa chất năm ngoái lên núi khảo sát. Cô nhìn đi, những vôi trắng này là họ để lại sau khi khảo sát, đến lúc đó đường sẽ theo vạch kế."
Châu Côn Minh hỏi gì trả lời đó, đáp xong còn chỉ hướng dấu vôi như ẩn như hiện trong núi.
Triệu Huyên một lần nữa ngừng bước chân, ngẩng đầu quan sát hướng Châu Côn Minh chỉ. Ngọn núi này địa hình cao và dốc, mé núi nhô ra giống như lưỡi dao dài, theo vạch vôi kẽ thì đường cao tốc xây trên lưỡi dao. Triệu Huyên nhìn hướng vạch vôi, trong mắt lộ tia trầm tư.
Triệu Huyên quay đầu nhìn sâu trong núi, cau chân mày liễu hỏi:
"Nhà của ông chỉ có mồ ông nội bị chiếm dụng à?"
Châu Côn Minh đáp:
"Đúng, chỉ chiếm của ông nội tôi, mộ tổ tiên nhà tôi không ở trên ngọn núi này mà là chỗ ruộng bậc thang bên dưới, lúc ấy cha tôi cũng muốn chôn ông nội ở dưới, nhưng đại đội trưởng không đồng ý, nên đành phải để ông cụ một mình trên núi."
Không chỉ thế, ngọn núi này có nhiều âm trạch, đi chưa bao lâu Triệu Huyên đã nhìn thấy không dưới mười nấm mồ. Triệu Huyên bước đi, mắt hơi híp lại. Nghe nói mấy năm nay có phong trào mời thầy phong thủy xem đất trước khi làm đường, đây là thầy phong thủy nào chọn vậy? Nếu dám mở đường qua ngọn núi này thì về sau không biết sẽ có bao nhiêu người chết.
Triệu Huyên dừng bước, hơi ngẩng đầu nhìn theo hướng Châu Côn Minh chỉ, Triệu Huyên hỏi:
"Bên này còn có nhà khác dời mộ không? Tôi thấy trên núi còn nhiều mộ."
Châu Côn Minh cảm thán rằng:
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."
Triệu Huyên khách sáo khen một câu, giương mắt nhìn chăm chú sâu trong mưa phùn sương mù, vầng trán trắng nõn hơi nhăn.
Triệu Huyên cười khẽ:
"Nơi đó địa hình khá tốt, nếu có chỗ trống thì có thể dời vào."
Châu Côn Minh cười tủm tỉm, mặt mày hiền hòa:
"Cô chủ Triệu, tôi muốn dời mộ ông nội vào phần mộ tổ tiên, cô thấy chỗ đất đó được không?"
Trước đó, Triệu Huyên mỉm cười từ chối:
"Không cần, chúng tôi ăn cơm rồi."
"Vậy được, cô chủ Triệu chờ chút, tôi thay áo rồi chúng ta lên núi ngay."
Châu Côn Minh không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền