ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Chương 87. Chương 87

**Chương 87: Chương 87**

Đi làm trong đồn công an này bao nhiêu năm, lần đầu gặp loại người này. Chụp tấm hình thôi mà sao khó vậy? Đã hỏng mấy cuộn phim rồi mà không được một tấm nào. Người chụp hình sắp phát điên. Chưa từng thấy ai chụp tấm hình mà rắc rối như vậy!

Triệu Huyên ở một bên kinh ngạc xoe tròn mắt, vẻ mặt khó tin.

Triệu Huyên nhìn người chụp hình sắp nổi điên, cô vội lên tiếng:

"Bác hãy chờ chút đã"

Triệu Huyên ngăn lại bác chụp hình, đi tới chỗ Doanh Chính ngồi.

Doanh Chính đờ đẫn nhìn bác chụp hình, đứng lên sửa sang lại quần áo. Doanh Chính không lập tức ném máy chụp hình trong tay ông ấy đã xem như rất khách khí.

"Đèn quá sáng, chói mắt."

Nhìn bộ dạng hơi bức bối của Triệu Huyên, Doanh Chính hiếm có giải thích một câu.

Khi ánh sáng chói mắt của đèn flash chợt sáng lên thì anh bản năng căng thẳng toàn thân, khép mắt lại. Ánh sáng chói mắt đó chẳng những chiếu vào mắt, còn chiếu vào người của anh. Mặc kệ bao nhiêu lần, Doanh Chính đều không cách nào thích ứng.

Triệu Huyên cau mày đi tới đi lui ở trước mặt Doanh Chính, vắt óc suy nghĩ làm cách nào loại bỏ đèn flash để anh chụp xong hình.

"Anh ngồi đi, để tôi suy nghĩ làm cách nào."

Triệu Huyên vịn trán, phun ra một hơi, kéo anh ra khỏi phòng chụp hình.

Anh yên lặng nhìn Triệu Huyên, trong mắt không chút gợn sóng, nhưng cô nhìn thấy tia buồn nản trong mắt cá chết kia. Thí dụ như . . . ghét ánh sáng!

Tuy Doanh Chính biến dị thành cương thi không sợ ánh nắng, nhưng dù khác biệt cỡ nào thì anh vẫn thuộc chủng tộc cương thi, nên cũng có tập tính của cương thi. Dù trước kia có người không chịu được đèn flash kích thích cũng cố chịu đựng một giây để chụp xong hình.

Triệu Huyên để Doanh Chính ngồi xuống ghế dài ngoài phòng chụp hình, không làm khó anh, dù sao cô cũng biết e ngại ánh sáng chói mắt là bản năng của cương thi.

Triệu Huyên cúi đầu nhìn anh, một lúc sau nói:

"Không sao, tôi sẽ tìm cách."

Doanh Chính nhẹ gật đầu.

Hai người ở ngoài hành lang chờ đến hoàng hôn, người xếp hàng rồng rắn mới đi hết. Vừa lúc hiện tại tan tầm, ông ấy có nhiều thời gian từ từ tiêu hao với anh, bị hỏng nhiều cuộn phim thôi mà, bắt họ trả tiền nhiều chút là được.

Bác chụp hình trung niên sắc mặt âm u nói với cô và anh:

"Hai người qua một bên chờ, đợi tôi chụp cho người xếp phía sau xong hết rồi hai người quay lại."

Doanh Chính trầm giọng khẽ ừ.

Bác chụp hình cất máy chụp hình, lấy áo khoác đặt trên ghế lên khoác vào người, hết việc tan tầm. Nào ngờ ông ấy vừa xoay người thì thấy hai người một trước một sau đi vào, khoảnh khắc bác chụp hình nhìn thấy Doanh Chính thì khuôn mặt vặn vẹo.

Tại sao người này còn ở đây!

Thôi, chụp thì chụp! Hôm nay không chụp, ngày mai sẽ phải chụp.

Người xếp hàng chờ làm căn cước đã dài thành ngoằng rồi, nếu không phải đội trưởng Cao đánh tiếng trước, ông ấy hoài nghi hai người này tới phá.

Lại bắt đầu chụp hình.

Triệu Huyên chờ một bên đã sốt ruột. Doanh Chính mặt không cảm xúc, trong con ngươi cũng vụt qua mấy phần nôn nóng. Bác chụp hình đã nổi khùng.

"Chú em, tôi xin cậu, đừng chớp mắt được không?"

Bác chụp hình bức bối vò rối tóc thành ổ gà.

Kết quả giống hệt lần trước. Trời ạ, người này cố ý phải không? Người này quả thực là . . . bó tay!

Triệu Huyên cắn răng:

"Thêm lần nữa, lần cuối thôi, nếu không được thì chúng tôi về nhà."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip