Chương 88. Chương 88
Thời tiết dần lạnh, qua vài hôm nữa là lập đông.
Làm hộ khẩu cho Doanh Chính xong, cuộc sống của Triệu Huyên lại quay về bình tĩnh, có thời gian rảnh nên cô bắt đầu chăm lo việc buôn bán của tiệm quan tài.
Làm việc mấy ngày, đã bổ sung đủ hàng cho tiệm, trong khoảng thời gian ngắn Triệu Huyên không cần xuống nông thôn thu hàng nữa.
Thị trấn Long Ngâm có nhiều cây bách, quan tài gỗ bách trong tiệm của Triệu Huyên gần như làm từ địa phương, chỉ có quan tài gỗ sam là cỗ nhập hàng từ thành phố.
Triệu Huyên thường thì sẽ không tự mình ra tay làm quan tài, cô để người khác làm quan tài bình thường. Khi nào gặp người thiện lớn hoặc ác lớn Triệu Huyên mới ra tay chế tạo âm quan.
Triệu Huyên chạy ở vùng quê, nếu thấy cây bách thích hợp sẽ mua, sau đó làm việc tại chỗ, trả tiền công cho chủ nhà nhờ chặt cây giúp.
Gỗ không phải cứ chặt xong là dùng ngay, phải cho nó rút nước khoảng một năm mới có thể kéo đi gia công.
Có Doanh Chính trông tiệm giúp, Triệu Huyên có nhiều thời gian hơn, cô ném hết việc trong tiệm cho anh, còn mình thì mỗi ngày mang theo công cụ lái xe tải nhỏ chạy khắp vùng quê.
Hai người thì vui rồi, nhưng hôm sau khi bác chụp hình lại cầm máy chụp hình chuẩn bị làm việc bỗng phát hiện đèn flash bị hư.
Bác chụp hình bất đắc dĩ bỏ lại một đám người chờ chụp hình, vội cưỡi xe đi thành phố mua máy mới.
Đương nhiên, vẫn là loại máy cổ điển.
Lần chụp cuối cùng thành công như một kỳ tích, bác chụp hình vịn trán, thở phào. Doanh Chính cứng ngắc thẳng lưng cũng thở ra. Thủy Hoàng bệ hạ bị giày vò cả buổi chiều đã mệt lắm rồi.
Triệu Đại Tiên thì cười gian xảo, nghe bác chụp hình nói đã xong thì kéo Doanh Chính rời khỏi đồn công an.
Sau khi ra ngoài Triệu Đại Tiên mới mím môi cười gian.
Doanh Chính nhìn cô gái đi bên cạnh cười xấu xa, nhíu mày hỏi:
"Cô đã làm gì?"
Vừa rồi anh chú ý thấy đèn flash hơi khác với lúc trước.
Triệu Huyên quay đầu nói:
"Không có gì, chỉ là làm phép cho ánh sáng không quá chói."
Doanh Chính gật đầu, rất đồng ý cách làm của cô:
"Cũng tốt, đèn quá chói thật phiền"
Từ khi biết chữ, hôm sau Doanh Chính đi nhà sách mua một đống sách về, bất đắc dĩ anh có ít tiền quá, chỉ có ba trăm tệ mà Triệu Huyên đưa cho.
Thị trấn nhỏ như thị trấn Long Ngâm có một nhà sách đã là xa xỉ, sao có thể bán loại sách như sử ký Đại Tần mà anh muốn xem? Thủy Hoàng bệ hạ không nản lòng, cố gắng chọn thể loại sách liên quan lịch sử.
Sách thời nay không rẻ, ba trăm tệ mua vài cuốn sách là hết, dù vậy Doanh Chính không mua được sách mình muốn xem.
Gọi món xong anh lại vùi đầu vào sách.
Doanh Chính đã dần dần thích ứng cuộc sống hiện đại, tuy biểu cảm vẫn hờ hững, nhưng đã có chút sức sống so với lúc ở địa cung.
Hai người sống dưới một mái hiên, đều biết gốc gác của đối phương, bản thân Triệu Huyên không phải mỗi bữa đều nấu cơm, càng miễn bàn thỏa mãn khẩu vị cương thi của Doanh Chính.
Đã hai ngày rồi cô không làm huyết cho Doanh Chính ăn.
Hoàng hôn hôm nay, Doanh Chính ngước đầu lên từ biển sách, nói với Triệu Huyên chuẩn bị đứng lên đi nhà bếp nấu cơm:
"Buổi tối nấu tiết canh cho tôi"
Triệu Huyên sửng sốt, đồng ý:
"Được rồi."
Trời đã tối, Triệu Huyên nấu cơm xong kêu hướng ngoài sân, sau đó lại chui vào nhà bếp.
Tên này không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền