ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Chủ Tiệm Quan Tài

Chương 98. . Chương 98

Chương 98. Chương 98

"Sư phụ, chú Chính, con về rồi!"

Triệu Vũ nhướng đuôi chân mày, hớn hở cười toe.

Triệu Vũ ném túi nilon lên xuống:

"Con mới đi thôn của thị trấn kế bên mua mấy miếng huyết heo tươi cho chú Chính."

Triệu Huyên đóng cửa phòng Triệu Vũ lại, quay đầu cười mắng:

"La lối cái gì, về thì về chứ, chẳng lẽ muốn sư phụ và chú Chính của con ra đón à?"

Triệu Vũ mím môi, cầm túi nilon vào sân. Cậu ấy trước tiên là mang thức ăn vào nhà bếp, sau đó đi hướng phòng ngủ, muốn nhìn xem sư phụ rốt cuộc đang làm cái quỷ gì.

Trong sân yên tĩnh đột nhiên vang tiếng hét kinh ngạc, âm thanh kích động đến mức run rẩy xé toạc tầng mây.

Trời ạ, sư phụ đào đâu ra vàng to thế này.

Có quan tài vàng này thì cả đời không còn lo ăn mặc rồi.

Mắc gì sư phụ đúc vàng thành hình quan tài?

Đợi đã, dường như có nơi nào không đúng.

Sư phụ tặng quà cho mình, món quà là vàng đúc thành quan tài, chỉ có người chết mới dùng quan tài.

Tuy nhà bọn họ mở tiệm quan tài, nhưng dùng vàng đúc quan tài thì quá xa xỉ.

Triệu Vũ rống to xong sải bước vào phòng, xông đến bên cạnh quan tài, xoe tròn mắt kích động đi hai vòng quanh quan tài.

"Sư phụ, có phải sư phụ đi cướp ngân hàng không?"

Triệu Vũ ngẩng đầu, mờ mịt nhìn Triệu Huyên, nhất thời không phản ứng lại ý tứ trong lời nói của cô.

Triệu Vũ kinhạc hỏi:

"Quà gì ạ? Sư phụ, sinh nhật của con còn chưa đến mà!"

Món quà này rất . . . rất là chói mù mắt!

Triệu Vũ chỉ có nghĩ đến thứ gì không tốt, vẻ mặt hớn hở chợt động lại, kinh dị trố mắt ra, quay đầu lao đi cửa tiệm.

Trong cửa tiệm, bàn tay lật sách của Doanh Chính tạm dừng, khuôn mặt mười nghìn năm không thay đổi chợt nứt ra, anh ngước lên nhìn cô gái đang cau mày cắn răng, lông mày rậm nhích nhẹ, một ý cười thoáng qua mặt anh, tiếp theo lại cúi đầu xuống, tiếp tục đọc sách.

Anh cười thầm: Hai thầy trò họ Triệu này thật ra khá thú vị.

Gần đây thẳng nhóc này đang xem phim gì!

Cướp ngân hàng, vậy mà cũng nghĩ ra được.

Triệu Vũ mang khuôn mặt nhiều màu còn hơn bảng màu vẽ nhìn chằm chằm sư phụ nhà mình, giống như trời sập, trong mắt tràn ngập vô tận tuyệt vọng.

"Sư phụ . . . con . . . có phải là con . . ."

Triệu Vũ thốt ra câu hỏi nghẹn trong cổ họng:

"Su phụ, có phải là con sắp chết không?

Vừa hỏi xong, không đợi Triệu Huyên trả lời Triệu Vũ đã xổ một tràng:

"

Sau khi con chết sư phụ hãy thu thêm đệ tử đi! Thu tiểu sư muội nhé, tiểu sư muội là con gái, lớn lên sẽ chăm sóc sư phụ. Đệ tử bất hiếu, đời này không thể hiếu thảo với sư phụ được nữa, nếu sư phụ có thể bói được con đầu thai đến chỗ nào thì . . . có thể ôm con về không? Kiếp sau con vẫn làm đệ tử của sư phụ . . .

Triệu Huyên dặn xong tiện tay rút một cuốn trong đống sách đặt trên bàn, giở ra xem.

Triệu Huyên ngước mắt nhìn người làm vẻ mặt đưa đám, cô hơi nhướng mày ngạc nhiên.

"Con làm sao thế?"

Dù sao là một tay mình nuôi lớn, Triệu Huyên thấy bộ dạng đó của Triệu Vũ thì trái tim thít chặt, buông sách xuống, hơi lo lắng hỏi:

Ủa, không đúng!

Biểu cảm này là lạ, dù bị dọa sợ cũng không nên là bộ dáng như vậy.

Triệu Huyên dừng một chút, quay đầu hung tợn trừng trong sân, hít sâu thở ra, kiềm nén xúc động muốn dạy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip