Chương 99. Chương 99
Bực thật, cô định cho cậu ấy một niềm vui bất ngờ, nhưng ngược lại rước về một đống hết hồn. Hiện giờ cô hoàn toàn không có tâm trạng để ý đệ tử ngốc của mình, tâm huyết của cô bị hiểu lầm thành như vậy, cô không vui nổi.
Triệu Huyên trợn tròn mắt, trán nổi gân xanh: "..."
Thằng nhóc này có dấu hiệu gì giống như sắp chết không? Tại sao một cỗ quan tài làm cậu ấy liên tưởng đến mình sắp chết? Không thể suy nghĩ chuyện khác sao?
Triệu Vũ bỗng thay đổi sắc mặt nói:
Nói đến cuối cùng, mắt Triệu Vũ mất tiêu cự, bắt đầu nói linh tinh. Triệu Vũ đã thần kinh thác loạn, Triệu Huyên và Doanh Chính còn chưa tỉnh táo lại từ sức tưởng tượng thần kỳ của cậu ấy.
Bàn tay lật sách của Doanh Chính dừng lại ở giữa không trung, ngẩng đầu sửng sốt: "..."
Triệu Huyên rốt cuộc nhặt đệ tử này ở đâu vậy? Sao cảm giác hài hước còn hơn con khỉ biểu diễn trên tivi?
Triệu Vũ nói nhảm một tràng khiến Doanh Chính "Thông suốt", biết con khỉ tiếng lóng là kuso.
"..." Triệu Huyên và Doanh Chính hoàn toàn câm nín.
Nhìn thiếu niên mỗi khép mở nói luôn miệng, trán Triệu Huyên nổi gân xanh, giờ sách đập vào lưng cậu ấy.
Tiếng sách bị gấp mạnh vang lên đột ngột trong không gian khép kín tĩnh lặng.
Sau khi Triệu Vũ bị Triệu Huyên đánh cái bốp, mắt không tiêu cự dần sáng lại, cậu ấy ngơ ngác nhìn Idol nửa cười nửa không, lại nhìn sư phụ nghiến răng dợm tung chân đá mình thành ngôi sao bay về phía cuối trời, chậm chạp phát hiện có lẽ sự tình không phải như cậu ấy nghĩ.
Được rồi, lúc này cậu ấy đã biết mình hiểu lầm.
Triệu Huyên cáu kỉnh liếc cậu ấy một cái, khẽ hừ một tiếng:
"Buổi tối chính mình mở ra quan tài xem. Ghi nhớ, là buổi tối."
Triệu Vũ cười gượng, bẽn lẽn sờ tóc, chạy về sân nhanh như cơn gió.
Triệu Huyên cũng là có tính khí, cô dễ dàng bị một bữa cơm thu mua sao? Ăn xong cô buông bát lạnh lùng về phòng, không thèm nhìn Triệu Vũ cái nào.
Triệu Vũ vì bù lỗi, lúc nấu cơm trưa dốc hết 200% sức, nấu một bữa tiệc lớn vô cùng phong phú.
"Tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì đừng lề mề nữa, đi làm cơm trưa"
Triệu Huyên tức giận đến nỗi nghiến răng, đệ tử xui xẻo này sao mà thêm thuộc tính đần thế nhỉ.
Nếu cậu ấy thật sự sắp chết, tạm thời không biết chú Chính như thế nào, nhưng phản ứng của sư phụ tuyệt đối không phải như vậy.
Hiếm khi sư phụ tặng quà cho, tuy món quà là quan tài, người bình thường không thích, tài liệu đúc thì ai cũng mê. Sư phụ tốn công sức tặng quan tài vàng cho cậu ấy, còn bị cậu ấy khóc tang nói linh tinh, dù là ai cũng không vui nổi.
"Sư Phụ, vậy quan tài kia rốt cuộc là sao? Thật sự là sư phụ tặng cho con?"
Triệu Vũ nghiêm túc hỏi:
"Sư phụ, giờ con quay về luyện công đây, nhất định không chết sớm, nên sư phụ có thể cất quan tài vào không?"
Hừm hừm, chờ tới nghỉ đông phải kêu Doanh Chính huấn luyện cậu ấy mới được. Cô không tin một vị Đại Đế không thể uốn nắn lại thiếu niên trẻ trâu.
Hôm nay Doanh Chính rốt cuộc tìm được thứ mình muốn tìm trong sách mà Triệu Vũ mua về.
Tuy sử ký này hơi khác với hiện thực nhưng không lệch bao nhiêu, gần như sự kiện trùng khớp. Anh không vội lật xem nửa đoạn sau sử ký Đại Tần, xem từ đầu, dường như muốn nhớ lại đời mình, anh nhìn tỉ mỉ, không bỏ qua một chữ nào.
Anh sợ, sợ sau khi mình chết thì các con chĩa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền