Chương 102
Nếu là trước kia, chắc chắn Tô Trần Phi chẳng buồn để tâm đến Ái Tuyết Nhi. Tổng giám đốc Ái gì chứ, tài sản của cô ta cộng với chồng cũng chưa bằng một phần trăm nhà họ Tô. Người từng có xích mích từ lâu như vậy, xưa nay Tô Trần Phi vốn không thèm để vào mắt.
Từ khi có bà cô nhỏ Miên Miên, Tô Trần Phi thay đổi rõ rệt. Chưa nói đến lúc ở trên máy bay, anh còn làm nũng với bà cô nhỏ, chỉ cần nhìn hiện tại thôi là đủ rõ, từ một cậu trai trẻ luôn mang dáng vẻ cà lơ phất phơ, nay lại cười với người từng có xích mích trong quá khứ chẳng khác gì Phật Di Lặc, vừa giả vừa quá lố, ai mà nhìn không bật cười cơ chứ?
Tô Trần Phi nghe hỏi xong không trả lời ngay lập tức. Sau chuyện của Tần Thao, bây giờ mỗi khi nói chuyện với mấy người trong giới giải trí, anh đều cẩn trọng suy nghĩ, không còn ngây thơ mà buột miệng như trước nữa. Bây giờ thì không giống trước nữa rồi, bây giờ phải nghĩ đến bà cô nhỏ vì vậy Tô Trần Phi bằng lòng thay đổi cách cư xử của mình.
Ái Tuyết Nhi gật đầu:
"Tuyết Nhi em đường xa mệt nhọc, dẫn bé con ngồi nghỉ chút đi. Các bạn nhỏ sắp xuống rồi đó."
Lưu Huệ thấy Tô Trần Phi như vậy, lén bụm miệng cố nhịn cười. Lưu Huệ cười xong cũng mở lời:
"Chị Huệ nói phải, tối qua chạy xe đến đây, đúng là hơi mệt thật."
Nói rồi cô ta dắt tay Phó Khả Khả, tìm chỗ ngồi. Phó Khả Khả nhìn tay mình bị mẹ nắm chặt, trong mắt lóe lên một tia chán ghét. Đang định nghĩ cách né tránh tiếp xúc với mẹ, thì từ phía cầu thang mấy bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện.
Miên Miên đi giữa, bên trái nắm tay Cố Du Du, bên phải bị Chử Diệp nắm tay. Thật ra lúc ở trên tầng, cô định cho Tiểu Hoàng đứng trên đầu Du Du, nhưng Du Du vẫn hơi sợ, nên cô để cả hai chú gà đứng trên đầu mình luôn.
Còn hai chú gà con mà bọn trẻ lên tầng tìm là Đại Hoàng và Tiểu Hoàng lại đang đứng trên đầu Miên Miên. Hai chú gà con chớp chớp đôi mắt tròn đen láy đầy tò mò, đứng vững vàng bằng móng nhỏ, bộ lông vàng bông xù khiến người ta chỉ muốn đưa tay sờ thử.
[Chuẩn thật! Nhìn xem kìa, đứng vững trên đầu người ta như thế, gà khác đứng cao vậy sợ còn muốn bay mất!]
Khi tới chân cầu thang, Miên Miên buông tay hai người bạn, ngẩng tay bế hai chú gà từ trên đầu xuống. Làm vậy cũng tiện hơn, tay cô rảnh để chăm sóc Du Du đang leo cầu thang thiếu tập trung, rất giống một "người lớn" thật sự.
Sau khi đặt hai chú gà xuống đất, Miên Miên nhìn thấy trước mặt xuất hiện một đôi giày da hồng xinh xắn. Cô tò mò ngẩng đầu lên, thấy là một bạn nhỏ lạ mặt, liền đứng thẳng dậy.
Cô bé còn chưa kịp mở miệng thì bạn nhỏ lạ mặt đã nói trước:
"Chào các bạn, mình là Phó Khả Khả."
Miên Miên gật đầu:
"Chào bạn Phó Khả Khả, mình là Tô Miên Miên."
Lúc này, Trạch Trạch vốn đi sau ba người lại lách lên phía trước, cũng không cam lòng mà lên tiếng:
"Chào bạn Phó Khả Khả, mình là Trạch Trạch."
Cố Du Du và Chử Diệp cũng tự giới thiệu.
Anh suy nghĩ một lúc, nhớ đến khuôn mặt mềm mại đáng yêu của bà cô nhỏ, gượng cười rồi đáp:
"Tiền bối Tuyết Nhi, đã lâu không gặp. Bà cô nhỏ nhà em cùng các bé khác lên tầng trên xem gà con rồi. Chút nữa sẽ xuống ngay thôi-"
Nói đến chữ
"xuống ngay thôi-"
, nụ cười của Tô Trần Phi càng thêm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền