Chương 1502
"Dương Hiển, mau lại đây nhìn thử đi, dưới đầu gối của Miên Miên có gì không á?"
Dương Hiển định nói thêm thì nghe Miên Miên gọi.
Miên Miên vội vã đứng bật dậy, định cúi người trả lễ lại. Nhưng ngay lúc cô bé chuẩn bị quỳ xuống, trong phòng bỗng nổi lên một cơn gió lạ kỳ. Đầu gối cô đã cong xuống rồi, nhưng... lại không quỳ xuống được!
Miên Miên trợn tròn mắt, cúi đầu nhìn đầu gối của mình.
Dương Hiển cũng nhận ra cô định trả lễ, liền vội vàng kéo A Nông đứng dậy.
A Nông nói là làm, vừa đứng dậy đã quỳ xuống dập đầu ngay, dứt khoát, nhanh gọn khiến Miên Miên không kịp né tránh.
"Tôi không phải quỳ bừa đâu, chỉ là... bà cô nhỏ thật sự giúp chị tôi đứng dậy được, tôi vui quá thôi ạ!"
A Nông thành thật giải thích.
Đây là... ông tổ thật sự luôn rồi đó nha!
Kể từ sau khi Lục Lục xác nhận A Nông trông giống hệt Thần Nông, Miên Miên đã gần như chắc chắn rằng cậu chính là Thần Nông chuyển thế. Thế thì sao cô bé lại dám nhận cái lễ này chứ? Huống hồ Thần Nông tuy được xưng là "nông thần", nhưng thực ra chính là Viêm Đế, tổ tiên của dân tộc!
Chàng trai chất phác thật thà bất ngờ quỳ gối, dập đầu thật mạnh trước mặt Miên Miên:
"Cảm ơn người, bà cô nhỏ! Cha tôi bảo người là thần tiên sống, tôi xin lạy cảm ơn thần tiên!"
A Nông còn định dập thêm mấy cái, nhưng Dương Hiển khỏe hơn, đã kéo cậu đứng dậy luôn, khiến cậu đành chịu.
Dương Hiển sau khi kéo A Nông đứng dậy, anh ta liếc nhìn cây Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trong tay, thầm thở phào vì vũ khí của mình không sinh ra khí linh nào. Nếu có, chắc anh cũng phải đau đầu không kém.
Cất cây thương đi, Dương Hiển nhắc nhở Miên Miên:
"Miên Miên, mai em còn phải đi học đấy."
Miên Miên lập tức nhớ ra mình vẫn là bé con phải đi mẫu giáo, vội vàng gỡ Lục Lục ra khỏi người, ôm lấy cậu bé hôn hai cái thật kêu:
"Lục Lục đừng buồn nữa, mình tạm thời cứ kệ anh ấy đi ha. Cứ coi anh ấy là người lạ thôi."
Được Miên Miên hôn liền hai cái, điều hiếm có vô cùng, lòng Lục Lục lập tức dịu lại hẳn.
Cậu gật đầu lia lịa:
"Ừ, người lạ thì người lạ!"
Chuyển thế đầu thai rồi, vốn dĩ chẳng còn giống như xưa nữa. Cậu không phải vì nhớ chủ nhân cũ mà tủi thân đâu! Không phải đâu nha! Chỉ là... A Nông trông giống hệt Thần Nông, từ dáng người tới làn da ngăm đen... khiến cậu nhất thời xúc động thôi!
Lục Lục ngừng khóc, Miên Miên liền bắt đầu phân công công việc cho A Nông.
"A Nông, sau này đừng tùy tiện quỳ với ai nữa."
Miên Miên lại nhắc đến tình hình của chị A Nông:
"Chị gái anh cũng sẽ được chuyển vào ở trong khu chăm sóc đặc biệt của vườn thú, sẽ có nhân viên y tế chuyên nghiệp lo cho chị ấy, anh không cần lo lắng đâu. Ở vườn thú tụi em, ai bị bệnh cũng được chăm sóc rất tử tế, anh cứ đến rồi sẽ thấy. Ở đó, chị anh sẽ sớm khỏe lại thôi."
Nếu là một thanh niên thành thị chưa học đại học đã đi làm công nhân, hẳn sẽ nghĩ rằng Miên Miên đang
"vẽ bánh trên giấy"
, một người đã nằm liệt bao năm, sao có thể chỉ vì đổi môi trường sống mà nhanh chóng bình phục chứ?
"Còn anh với cha anh làm việc thì sẽ được bao ăn bao ở. Tuy nhiên vì phải trừ đi chi phí chăm sóc y tế cho chị anh, nên tiền lương của hai người sẽ thấp hơn một nửa so với nhân viên khác nha."
"Nếu anh thích trồng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền