ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 59

Một cây bút lông hiếm, làm thủ công tinh xảo, mùi đàn hương nhè nhẹ, vừa nhìn đã biết là đồ được chăm chút kỹ lưỡng, không phải thứ đồ chơi lấy lệ.

Huống chi, Miên Miên vừa tặng Du Du một đôi kẹp bướm, còn sẵn sàng đổi nếu không thích. Nếu giờ ông trả lại, cô bé có buồn không?

Quả nhiên, Miên Miên nghiêng đầu nhìn ông, ánh mắt nghi hoặc:

"Cháu nhỏ ơi... cháu không thích cây bút đó à?"

Hồ Chính Quốc bị hỏi trúng tim đen, bối rối gật đầu lia lịa:

"Phải phải, không thích, không thích đâu."

Nói là không thích, mà bàn tay ông thì nắm cây bút mãi không buông, lúc đưa trả lại còn lưu luyến như tiễn biệt bảo vật.

Miên Miên nhận lại, mày nhíu chặt, gương mặt nhỏ nhắn đầy khó hiểu.

Cậu chỉ tay vào trong xe, giọng lắp bắp nhưng rõ ràng:

Giọng bé trai lạc đi vì khóc lâu, nghe đến thương.

Cậu bé nước mắt lưng tròng, mắt mũi đỏ ửng, lảo đảo quay đầu nhìn vào trong xe, vừa đúng lúc ánh mắt chạm ngay với Miên Miên.

Miên Miên đang nghiêng đầu, ánh mắt đầy tò mò nhìn Trạch Trạch. Cô bé thắc mắc, không hiểu sao bạn nhỏ này lại khóc đến khản cả tiếng như vậy.

Một người phụ nữ mặc váy đỏ rực, trang điểm kỹ càng đang cúi người kéo tay cậu bé, vẻ mặt ban đầu đầy bực bội. Nhưng khi ngước lên thấy máy quay xe đang bật, cô ta liền đổi sang gương mặt tươi cười:

Nói xong, liền hất tay người phụ nữ ra, chạy một mạch về phía Miên Miên.

Từ nãy tới giờ Tô Trần Phi vẫn âm thầm quan sát bà cô nhỏ, vốn dĩ định để cô bé tự giao tiếp, không xen vào. Nhưng thấy rõ ràng cậu bé kia hành động thô lỗ, liền muốn bước tới.

Người giữ là Tần Thao.

Miên Miên không ngờ bạn nhỏ này lại hành động mạnh tay như vậy. Cô sợ làm hỏng chiếc kẹp bướm yêu thích nên không dám nhúc nhích, chỉ ngoan ngoãn đứng yên, nhẹ nhàng hỏi:

Vấn đề là, khi cậu bé chạy đến, không nói không rằng, liền vươn tay túm lấy chiếc kẹp bướm đang đung đưa trên đầu Miên Miên!

"Trạch Trạch ngoan nào- Con xem kìa, trên xe có biết bao bạn nhỏ, chúng ta cùng chơi với các bạn, vui lắm đó!"

Cô đã tính trước rồi – cháu nhỏ này mệnh có khí thư hương, tay lại có vân văn chương, để tặng cây bút kia là tốt nhất.

"Hay là... để lần sau cô nhỏ tặng nha. Cô nhỏ nhìn kìa, có khách mời mới tới rồi, cháu phải bắt đầu làm việc đây."

Hồ đạo diễn vội vàng kiếm cớ, sợ Miên Miên lại lôi ra món bảo vật nào nữa.

"Không! Con không muốn! Đừng kéo con! Con không muốn lên tivi! Không vui chút nào! Con muốn về với bà nội!"

Chẳng lẽ... là do màu trắng? Hay vì đầu lông làm từ lông sói nên không hợp?

Vậy rốt cuộc nên tặng gì mới vừa lòng đây?

"Cậu muốn xem chiếc bướm của mình đúng không?"

Sao lại không thích chứ?

Tô Trần Phi nhíu mày, giật tay ra:

Miên Miên nghe đến hai chữ "làm việc", gương mặt nhỏ lập tức lộ vẻ áy náy:

Cũng đúng lúc ấy, từ cửa xe vang lên tiếng trẻ con khóc nức nở:

"Ơ... thì ra là Miên Miên làm phiền cháu đang làm việc rồi à? Xin lỗi nha, Miên Miên không nên tới làm phiền đâu."

Vừa nhấc chân, tay anh liền bị giữ lại.

Cha từng dặn rất rõ ràng:

"Không được quấy rầy người lớn đang làm việc, dù là cha thì Miên Bảo cũng không được chen ngang."

Thế nên, nếu cháu nhỏ đang làm việc, tất nhiên bà cô nhỏ phải biết điều rút lui.

Trạch Trạch không trả lời, chỉ cười "hì hì", rồi mạnh tay kéo rụt một cái, chiếc kẹp bị giật xuống, kéo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip