ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 62

[Tui cười xỉu, bà cô nhỏ nhà chúng ta thật sự trả đũa rồi kìa. ]

[Bà cô nhỏ của Tô Trần Phi dữ dằn quá, sau này ai mà dám cưới?]

[Ủa gì vậy? Mới nãy không phải chính mấy người bảo "trẻ con đánh nhau để trẻ con tự giải quyết" sao? Giờ để trẻ con tự giải quyết, mấy người lại rủa con nít không ai cưới?]

Miên Miên giật xong tóc, liền quay sang hỏi Tô Trần Phi:

"Cháu trai thứ bảy, tóc Miên Miên rụng đâu rồi?"

Tô Trần Phi cũng không ngờ bà cô nhỏ nhà mình lại mạnh tay đến vậy, ngẩn người một lúc rồi mới lấy lọn tóc từ trên kẹp tóc đưa cho Miên Miên.

Miên Miên cầm hai nhúm tóc ở hai tay, rất nghiêm túc nói với Trạch Trạch:

"Trạch Trạch, cậu xem này, cậu giật của tớ nhiêu đây, tớ giật lại nhiêu đây. Vậy là chúng ta huề nhau rồi nhé."

"Xin lỗi nha, Miên Miên quên mất là còn có mọi người ở đây... Làm phiền mọi người rồi đúng không? Thật sự xin lỗi ạ."

Cứ lặp đi lặp lại vài lần như vậy, cuối cùng Trạch Trạch cũng dừng hẳn, thở hổn hển, không thể tin nổi:

"Cậu làm vậy với tớ thì tớ cũng làm vậy với cậu thôi. Cậu ồn tớ, thì tớ ồn lại cậu."

Nói xong, Miên Miên bỗng nhớ ra ở đây còn có rất nhiều người khác, còn có các anh đang làm việc nữa.

"Cậu, cậu, cậu sao lại làm thế được?"

"Không sao, không sao cả."

Lưu Huệ là người lên tiếng đầu tiên, vừa cố nhịn cười vừa nói:

"Cô là tiểu bà cô nhỏ của tụi tôi, là trưởng bối, đây chẳng phải đang dạy dỗ hậu bối sao? Chúng tôi không để ý đâu. Đúng không, Du Du?"

Cô bé nói rất nhỏ, ở trường mẫu giáo hay bị cô giáo nhắc phải nói to hơn. Không ngờ đến đây lại gặp hai bạn nhỏ có giọng to như sấm.

Cố Du Du vừa nghĩ, vừa sờ lên chiếc kẹp bướm trên đầu mình – vẫn còn nguyên vẹn.

Trạch Trạch ngừng khóc, Miên Miên cũng ngừng lại.

Du Du ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt nhìn hai đứa trẻ vẫn còn xen chút ghen tị.

Miên Miên hất cằm, chống tay vào hông, nói rành rọt:

Cậu ta theo phản xạ định tìm bà nội để mách, nhưng nghĩ đến chuyện ở đây không có bà, chỉ có mẹ thôi, lại càng khóc to hơn, nước mắt như mưa.

Thật ra, đây là điều cha đã dạy Miên Miên: gặp chuyện thì phải

"ăn miếng trả miếng"

,

"mắt trả mắt"

. Trên núi có nhiều tiểu yêu tinh, không phải ai cũng thân thiện như Bạch Bạch, cũng có mấy đứa nghịch ngợm thích bắt nạt người khác. Nhờ cách này, Miên Miên mới trở thành "đại ca" của bọn yêu tinh.

Miên Miên lại hét lớn thêm lần nữa.

Âm thanh vang trời dội đất ấy, dù qua thiết bị truyền hình cũng đủ khiến khán giả trước màn hình cảm thấy bực bội, huống gì là những người có mặt tại hiện trường. Miên Miên là người bị ảnh hưởng nặng nề nhất, cô bé lấy tay bịt tai, nhíu mày lại, rồi ghé sát Trạch Trạch nói:

"Cậu ồn quá đó. Nếu cậu còn như vậy nữa, tớ sẽ làm lại với cậu đó nha."

Cô bé liếc một vòng xung quanh, rồi bẽn lẽn cúi đầu nói:

Trạch Trạch nhìn thấy tóc của mình, cuối cùng cũng nhận ra chuyện gì vừa xảy ra, há miệng bật khóc ầm ĩ.

"Đúng đúng, Miên Miên tuy có hơi ồn thật đấy, nhưng Trạch Trạch không còn khóc nữa rồi, có hiệu quả đó, giỏi lắm."

Giờ gặp phải một cậu bé nghịch ngợm, Miên Miên quyết tâm thực hiện đúng nguyên tắc.

Thấy Miên Miên không hét nữa, Trạch Trạch lại sụt sịt mũi, tiếp tục khóc.

Thấy Trạch Trạch không phản ứng gì, vẫn khóc không ngừng, Miên Miên liền nhón chân, ghé sát tai cậu ta,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip