Chương 75
Ống kính bị che khuất, chẳng ai thấy được chuyện đang diễn ra.
"Nghe lời anh chưa? Trả lời nào?"
Tần Thao tiếp tục cười tươi, giọng càng thêm dịu ngọt.
Tần Hào run run đáp:
"Nghe rồi ạ... Anh ơi, mình đi ăn đi..."
Nói xong, còn ráng gượng một nụ cười lấy lòng với anh trai.
Tần Thao thấy Tần Hào không khóc nữa thì mới hài lòng, tiếp tục dắt tay em đi về phía điểm nhiệm vụ.
Khi đến nơi, Tần Thao thấy Lý Cao và một bé trai chắc là bé Lý Dương đang ở đó. Bé con không chịu ăn, bị Lý Cao đuổi theo đút từng thìa.
Trên chiếc bàn gỗ đặt ngoài sân chỉ có một bát cháo loãng và một bát dưa muối.
Nhìn bữa sáng như vậy, mặt Tần Thao lập tức tối sầm lại.
Vừa nói vừa đặt tay lên bàn, mặt vẫn nở nụ cười tươi rói, định bê nó lên... Ai ngờ, dùng sức cỡ nào, cái bàn cũng không nhúc nhích, ngược lại eo anh ta còn đau nhói lên một trận.
Một chàng trai sạch sẽ, bảnh bao như anh, giờ lại cười toe toét ngốc nghếch thế này, nhìn chẳng khác gì một chú gấu ngố chính hiệu.
Miên Miên thật sự không thích Tần Thao.
Cô bé nhíu mày, cố gắng giữ một chút phép lịch sự, chỉ khẽ gật đầu với anh ta, sau đó quay người chạy vào nhà, giọng lanh lảnh gọi:
"Ông Triệu ơi, bà Triệu ơi- Miên Miên đến giúp mang ghế ra đây ạ!"
Tần Thao vừa tiến đến, vừa nhìn bộ dạng đó của Tô Trần Phi mà trong lòng không nhịn được nghĩ: Nếu tiểu quỷ còn ở đây, hôm nay chắc chắn sẽ lên hotsearch với tiêu đề
"Tô Trần Phi phê thuốc đến ngu người"
.
Chuyện gì vậy? Một người trưởng thành như anh ta mà còn không nhấc nổi, sao Tô Miên Miên, một đứa bé lại có thể nhấc bổng nó như diễn xiếc vậy?
Bà Triệu vừa nói vừa tấm tắc khen:
"Ôi giời ơi, con bé này đúng là không tầm thường đâu ông nó ơi. Tôi nhớ không nhầm thì cái bàn nhà mình là gỗ hoàng hoa lê cũ, nặng cả trăm cân đó!"
Lúc hai ông bà nói chuyện xong, Tô Trần Phi cũng phát hiện cái bàn hơi lệch. Anh nhẹ nhàng bê bàn lên chỉnh lại góc đặt:
"Ừ, anh Thao nói đúng đó, đặt như này nhìn đẹp hơn nhiều."
Không được. Nhất định phải vạch trần chuyện này!
Lúc này, Miên Miên đang ôm một cái ghế bước ra ngoài, phía sau là ông bà Triệu.
Anh ta theo phản xạ sờ sờ vào chuỗi hạt trong tay, rồi giả vờ bắt chuyện với Miên Miên:
"Bà cô nhỏ giỏi thật đó, còn có thể bê được cái bàn nặng như vậy."
Người đang khiêng bàn kia... lại chính là bé con Tô Miên Miên!
Đây... có còn là con nít không?
"Bà cô nhỏ của cháu là giỏi nhất trên trời dưới đất luôn á, hì hì hì-"
Cô bé dùng hai tay nhỏ xíu, nhẹ nhàng nâng bàn đặt xuống cửa như không hề hấn gì, còn vỗ tay phủi phủi, chống nạnh nói với Tô Trần Phi:
"Miên Miên nói rồi mà- Miên Miên rất lợi hại đó nha!"
Tần Thao không để tâm, chủ động bước đến bên cái bàn, cười ha hả:
"Ôi, cái bàn này hình như đặt lệch rồi, để tôi chỉnh lại giúp mọi người nhé!"
Đúng lúc đó, bên cạnh có người đang khiêng bàn ra, Tần Thao liếc mắt nhìn sang, trong mắt ánh lên vẻ sững sờ.
Rõ ràng anh ta định vạch trần chuyện "bé gái bê bàn" chỉ là diễn để tạo hình tượng dễ thương cho Miên Miên, ai ngờ giờ lại trở thành "vai phản diện đối lập" với Tô Trần Phi?
Sắc mặt Tần Thao càng lúc càng tệ.
Tô Trần Phi đang nhiệt tình "tâng bốc" bà cô nhỏ nhà mình.
Một bé gái hơn ba tuổi lại có lực mạnh như vậy?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền