ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 539

Cũng là hôm nay anh mới phát hiện mình còn có một cái không gian, còn chưa kịp dùng tới đồ vật bên trong thì đã bị ép gặp phải nguy cơ bị coi là gián điệp.

Tô Tô lại đi tới bên cạnh bếp, cầm lấy một bắp ngô:

"Ăn cũng là những thứ này sao?"

Anh cũng không cảm thấy mình gian khổ — có ăn là được, có ở là được, ở trong trí nhớ xa xôi của thú vật, vì săn bắn nó còn đang nằm sấp trong bụi cỏ còn sót lại phân và nước tiểu, như này có tính là thiệt thòi gì đâu.

Tô Tô nhịn không được.

"Đáng lẽ em phải tìm thấy anh sớm hơn."

Cô lại nhào vào trong ngực Huyền Mãng, không cho phép từ chối ôm chặt lấy anh, nước mắt cọ vào người anh.

Con người nói khóc là khóc. Nước mắt Tô Tô càng rơi dữ dội hơn.

Anh đứng khô khan vài giây, giọng nói hung hăng:

"Khóc cái gì?"

Tô Tô nghẹn ngào nói:

"Anh, nửa tháng này anh ở chỗ này sao?"

Huyền Mãng: "Ừm."

Huyền Mãng: Không biết làm gì.

Tô Tô túm lấy góc áo của anh, trong mắt là sự đau lòng khó có thể bỏ qua,

"Bên trong rõ ràng có nhiều tinh thạch như vậy, hoàn toàn đủ cho anh ở một nơi có điều kiện tốt hơn."

Huyền Mãng trầm mặc.

Người phụ nữ nhân loại đa sầu đa cảm làm cho một con rắn lạnh lùng nào đó không rõ lý do.

Do dự nửa giây, Huyền Mãng vẫn vô tình đẩy nhân loại trong lòng ra.

"Nếu em không có nơi nào để đi, vậy sau này cứ ở lại đây đi."

Thậm chí anh còn lấy từ trong không gian ra hai viên tinh thạch, do dự nửa giây vẫn là tăng lên đến bốn viên, nhét vào trong tay Tô Tô.

"Những thứ này đủ để em sống."

Hai mắt Tô Tô đẫm lệ mông lung nhìn tinh thạch trong tay mình. Bốn viên tinh thạch cấp sáu. Quả thật đủ cho một người bình thường sống thoải mái trong căn cứ. Nhưng trong lòng cô dâng lên một dự cảm không ổn, lập tức truy hỏi:

"Vậy còn anh?"

"Tôi sẽ rời khỏi đây."

"Vì sao lại rời đi?"

Tô Tô lập tức bắt lấy ống tay áo của anh,

"Em đi cùng anh."

Huyền Mãng nhíu mày:

"Em không thể đi cùng tôi."

"Tại sao? Anh vẫn không tin em là bạn đời của anh sao?"

Huyền Mãng tin tưởng. Nhưng trong đầu anh không có bất kỳ ký ức nào khi ở chung với bạn đời, bản thân lại gặp phải nguy cơ, vì vậy không muốn mang theo một gánh nặng nữa.

Bạn đời có thể làm gì? Ăn được không?

Tô Tô lại nhận ra ẩn ý của anh từ trong im lặng. Đổi lại là trước kia, cô chắc chắn sẽ vô cùng đau lòng. Nhưng đứng ở trước mắt chính là người yêu mất mà tìm lại được, cô có kiên nhẫn và bao dung vô hạn.

Tô Tô cắn cắn môi, chuyển chủ đề: "Không đủ."

"Cái gì không đủ?"

Tô Tô mở lòng bàn tay ra, lộ ra tinh thạch vừa đắc thủ:

"Số tinh thạch này không đủ cho em sống."

Cô lộ ra một ít ai oán đúng lúc, sắc mặt cũng trở nên ấm ức đến cực điểm.

"A Huyền, lúc trước khi anh ở chung với em, rõ ràng đã nói tất cả tinh thạch đều là của em."

Huyền Mãng cả kinh. Anh lại từng nói những lời này... Phải biết rằng, khi anh còn là nguyên hình, dù bị đồng loại cướp đi một con thỏ đều sẽ tính toán chi li đoạt lại. Chẳng lẽ sau khi có bạn đời sẽ thay đổi lớn như vậy sao?

Đối mặt với yêu cầu của bạn đời xa lạ, Huyền Mãng xoắn xuýt vài giây, cuối cùng vẫn lấy tinh thạch trong không gian ra. Suy nghĩ một chút, vẫn lặng lẽ để lại cho mình hai viên tinh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip