ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 540

Người rắn ở khu ổ chuột nửa tháng không biết đã trải qua bao nhiêu hỗn loạn và chèn ép. Nếu thật sự để cô ở lại nơi này, cô sẽ có tương lai như thế nào?

Huyền Mãng bắt đầu tự hỏi.

Anh cũng không ngu dốt, chỉ là lười suy nghĩ, phần lớn thời gian thông qua sức mạnh là có thể giải quyết tất cả, vậy thì càng không cần suy nghĩ.

Trước mắt không được, anh phải suy nghĩ vấn đề sống còn của Tô Tô.

Căn phòng trở lại yên tĩnh, âm thanh trong tòa nhà lập tức truyền đến bên tai rất rõ ràng.

Đã là mười hai giờ đêm, người duy nhất còn chưa có ngủ chỉ có lầu bốn, âm thanh mập mờ dưới lầu không chút che đậy truyền tới trên lầu.

Hộ gia đình sát vách dường như không nhịn được, đóng cửa cái rầm, vọt tới lan can hành lang với đầu rống xuống —

"Mỗi ngày cô đều dẫn người về coi như thôi đi, lúc làm việc này có thể an phận một chút hay không!"

Âm thanh mập mờ cuối cùng cũng ngừng lại.

Hộ gia đình bên cạnh mắng chửi ầm ĩ trở lại phòng mình, sập cửa ầm ầm.

A Huyền không lên tiếng, Tô Tô cũng không nói lời nào, chỉ chờ anh nghĩ thông suốt.

Tô Tô cũng không có dùng bao nhiêu sức lực, hai tay chỉ nhẹ nhàng vòng ở bên hông người đàn ông.

Sức mạnh của cô không giữ được con rắn này, nhưng lời nói của cô thì giữ được.

Tô Tô chớp chớp mắt, hạ một liều thuốc mạnh:

"Em hiểu rồi."

Huyền Mãng: "?"

"Anh muốn bỏ em"

Giọng nói của người phụ nữ mang theo tiếng khóc nức nở,

"Cho nên mới để em ở lại đây một mình, chính là muốn bản thân em không nhịn được gian khổ, tùy tiện tìm những người đàn ông khác để dựa vào, đúng không?"

Không đúng!

Đôi mắt Huyền Mãng trong nháy mắt biến thành đôi mắt xanh biếc nguy hiểm.

Nhưng anh rất nhanh đã thu hồi lại, thậm chí còn cảm thấy may mắn vì bản thân không có lộ ra điều gì khác thường ở trước mặt.

Nhưng cảm xúc nóng nảy không có biến mất.

Anh không thể tránh khỏi ảo tưởng giả dối — nếu như anh rời khỏi nơi này, Tô Tô thật sự đi tìm những người khác làm bạn đời... Không được!

Giọng người đàn ông chắc như đinh đóng cột, thậm chí còn mang theo chút tức giận.

Huyền Mãng:

"Tôi cho em tinh thạch."

Tô Tô không hiểu tại sao nháy mắt mấy cái: "Cho nên?"

"Vì vậy, em không thể đi tìm bạn đời khác."

Mặc dù anh không quen cô, nhưng số tinh thạch kia đều là cho bạn đời. Nếu cô tìm bạn đời khác, những tinh thạch kia chẳng phải là bát nước hắt đi rồi sao?

Huyền Mãng tìm cho mình lý do tốt, cũng nói ra như vậy.

Ai ngờ hốc mắt của Tô Tô càng đỏ dữ dội hơn:

"Xét đến cùng, anh vẫn là luyến tiếc số tinh thạch này!"

Nói xong, cô lập tức muốn đẩy tất cả tinh thạch tới.

Huyền Mãng, Huyền Mãng cũng không có ý này!

Anh rối rắm nhìn đống tinh thạch kia, luôn cảm thấy tâm tư của mình bỗng nhiên trở nên giống với nhân loại, rất lộn xộn.

Một lúc lâu sau, một con rắn không được tự nhiên mới nói ra một câu:

"Tôi không đi."

Mục đích của Tô Tô cuối cùng cũng đạt thành.

Cô nín khóc mỉm cười:

"Lúc này mới đúng chứ, chúng ta là bạn đời, vốn nên ở chung một chỗ."

Than ôi.

Nếu đã quyết định, trong lòng Huyền Mãng lại có chút ưu sầu.

Anh không phải nhân loại, lại là một kẻ không có thân phận, nhìn dáng vẻ của Tô Tô vô ưu vô lo như thế, nghĩ đến anh cũng không biết thân phận thật sự của mình trước khi mất trí nhớ.

Lỡ như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip