ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 541

Sau khi Huyền Mãng biến thành người, dù là mất đi trí nhớ nhưng vẫn nhớ rõ mỗi ngày phải tắm rửa... Mặc dù anh đã quên là ai dạy anh thích sạch sẽ.

Tô Tô vốn còn muốn giúp A Huyền tạo bọt, cô có thể giúp anh chà xát. Nhưng nhìn dáng vẻ bình tĩnh tự kiềm chế đưa lưng về phía mình ngồi ở cạnh bàn, trong lòng cô vẫn dâng lên một đám mây đen nho nhỏ.

Rốt cuộc vẫn là mất trí nhớ, nếu trước kia cô tắm rửa, anh nhất định sẽ không an phận chen tới, hoàn toàn không có bất kỳ tự giác chính nhân quân tử nào.

Tô Tô cảm thấy nội tâm mất mát — tất nhiên là cô tình nguyện gần gũi với A Huyền, mỗi lần từ chối trước khi nếu nghiên cứu tỉ mỉ thì cũng chỉ là xấu hổ chiếm đa số.

Nhưng hiện tại, Huyền Mãng mất trí nhớ đã hoàn toàn không có hứng thú với cô.

Cô hít hít mũi, cố gắng kìm nén cõi lòng tràn đầy chua chát.

Một thùng nước lạnh nhanh chóng được mang về phòng.

Huyền Mãng quen tay hay việc dùng dị năng làm nóng nước lạnh.

Cuối cùng Tô Tô cũng tắm xong! Cô tốn chút thời gian cọ rửa chính mình, sau đó nói:

"Em tắm xong rồi."

Huyền Mãng buông lỏng thần kinh căng thẳng, mùi thơm quanh quẩn ở giữa cánh mũi kéo dài không tan, chọc cho anh cũng nôn nóng khó yên.

Đây không phải là thời kỳ động dục.

Hơn nữa đó cũng không phải là bạn đời của anh, là bạn đời trước khi mất trí nhớ của anh.

Nhắc nhở như thế mấy lần, lúc lại nghiêng đầu, anh đã thấy Tô Tô mặc chiếc váy màu trắng mà anh vừa vặn lấy ra ngửi qua, từng tấc da thịt trắng nõn lộ ra dưới ánh nến mập mờ, như thể được bao phủ bởi một vầng sáng dịu dàng, khiến cho đầu óc mơ hồ không biết nên suy nghĩ cái gì.

Cuối cùng vẫn là Tô Tô đi tới, dắt Huyền Mãng tới "giường mây".

Trong nháy mắt nằm xuống, trong đầu anh không tự chủ được phát ra câu cảm khái — hình như, ngủ giường như vậy quả thật mềm mại hơn một chút.

Ban đầu, hai người cũng không có tới gần.

Ngay sau đó, Tô Tô cuối cùng cũng bắt đầu hỏi về việc mình quan tâm nhất:

"A Huyền, sao anh lại mất trí nhớ?"

Huyền Mãng do dự.

Toàn thân anh bây giờ đều quanh quẩn mùi thơm của bạn đời, thật sự không muốn nói cho cô biết — lúc mình có ý thức, nguyên hình mới bò ra từ trong cống thoát nước.

"Không nhớ rõ."

- Anh đáp.

Tô Tô tự động giúp anh lý giải — ngày đó tòa nhà nổ tung, cô đã ngất đi một thời gian, có lẽ lúc ấy Huyền Mãng đã mất trí nhớ. Anh rời khỏi tòa nhà nghiên cứu khoa học, lại không biết nên đi nơi nào, còn không biết mình có được một không gian, vì thế quanh đi quẩn lại tới khu ổ chuột.

Mà cô, lúc ấy hoàn toàn không nghĩ tới khả năng này, rõ ràng không muốn tin tưởng anh ở trong đống phế tích kia, hết lần này tới lần khác lại dẫn theo người một mực đào bới... Nhớ tới nửa tháng tuyệt vọng này, cùng với nửa tháng khổ sở này của Huyền Mãng, lồng ngực cô rất đau.

Huyền Mãng còn đang suy nghĩ miên man, thì bất ngờ, trong ngực lập tức có một người chui vào.

Mái tóc dài mềm mại gãi gãi cằm anh, chọc cho một con rắn vốn đã rục rịch theo bản năng sinh ra suy nghĩ không an phận.

Bạn đời ngủ có nên ôm nhau không?

Vậy còn phải làm gì nữa?

Huyền Mãng nhớ tới hình ảnh mình đã gặp qua vài lần ở khu ổ chuột — tương đối lộ liễu, vả lại còn được mở rộng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip