ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 543

Trong phòng y tế.

Chị Vân vui vẻ lùi bước, lập tức chỉ còn lại vẻ khó hiểu. Cô ấy nhìn chằm chằm Huyền Mãng, lộ vẻ mặt cảnh giác, như thể không tin, phóng ra dị năng hệ trị liệu lần nữa.

Mười mấy giây sau, cô ấy lại hỏi: "Nhớ không?"

Huyền Mãng lạnh lùng lắc đầu. Anh cố nén ánh mắt muốn nhìn về phía Tô Tô, ngón tay đặt ở trên đùi gõ vài cái, trong mắt không tự giác mà nhảy ra vài phần phiền não.

Đồ lang băm.

Lúc này chị Vân lập tức bắt được sự nghi ngờ trong mắt Huyền Mãng, cô ấy muốn tức giận, nhưng nhớ tới chiến sủng này là vì công chiếm căn cứ phía Bắc mới bị thương mất trí nhớ, lập tức lại khoan dung nhiều hơn một chút.

"Cậu cho tôi xem một lần nữa."

"Làm sao vậy?"

Lam Kình nghe tin mà đến cũng tiến vào phòng chữa bệnh, thuận thế ngồi xuống bên cạnh Huyền Mãng.

Chị Vân:

"Mất trí nhớ."

"Mất trí nhớ? Sao lại mất trí nhớ?"

Lam Kình kinh ngạc nhìn đồng loại của mình, phát hiện trong ánh mắt hung tàn khiêu khích của anh quả nhiên ẩn giấu cảnh giác và xa lạ.

Anh ta trầm tư vài giây, hỏi ra vấn đề quan trọng nhất:

"Vậy anh còn nhớ bạn đời của mình không?"

Câu hỏi hay đấy. Huyền Mãng vốn đang không lễ phép quan sát vây cá bên má Lam Kình, nghe vậy lập tức hừ lạnh một tiếng.

Lam Kình ngộ ra. Ngay cả bạn đời của mình cũng đã quên.

Công tâm mà nói, anh ta có cảm giác dù là mình mất trí nhớ cũng sẽ không quên Tằng Trục Nguyệt. Mà đồng loại trước mắt lại quên sạch sành sanh.

Trong mắt người đàn ông không thể tránh khỏi hiện lên vài phần đồng tình, cùng với không tán thành.

Huyền Mãng: "..."

Lam Kình:

"Bạn đời của anh chắc chắn rất đau lòng, lỡ như cô ấy nghi ngờ tình yêu của anh thì sao?"

Lời này vừa nói ra, chị Vân đang trầm tư xoay bút cũng ngước mắt lên.

Trước mắt bao người, sắc mặt Huyền Mãng trở nên lạnh như băng vô cùng khó coi.

Anh muốn nói — anh căn bản không thèm để ý.

Nhưng lời này sao lại đều không nói nên lời, ánh mắt cũng không tự chủ được mà hướng về phía Tô Tô đứng bên ngoài phòng chữa bệnh, cô đang nói chuyện với một nhân loại nữ tính khác, một chút lực chú ý cũng không có chia cho anh.

Huyền Mãng im lặng.

Anh cảm thấy, đây là chuyện có thể xảy ra. Dù sao anh mất đi một phần trí nhớ, căn bản không nhớ rõ lắm về tình cảm giữa hai người, hơn nữa anh chắc chắn cũng không có thích cô như trước khi mất trí nhớ. Chờ đến khi cô phát hiện ra điều này, tuyệt đối sẽ thất vọng, thất vọng... Nói không chừng lập tức buông bỏ.

Huyền Mãng không thể tránh khỏi nhớ tới tất cả mọi việc xảy ra hôm nay — anh bị mang về khu vực phồn hoa và rộng rãi nhất căn cứ, nơi này còn có không ít đồng loại, anh vốn còn cẩn thận từng li từng tí che dấu thân phận, lại phát hiện mọi người đã sớm biết được anh là thân rắn.

Anh còn biết, trước khi mình mất trí nhớ thích nhất dáng vẻ nửa người nửa rắn kia, đi dọa người khắp nơi. Bọn họ nói quá chi tiết, Huyền Mãng không có chỗ cho hoài nghi.

Anh đã hoàn toàn tin tưởng, trước khi mình mất trí nhớ có một đám đồng bạn rất đáng ghét, cùng với một bạn đời mà anh rất thích.

Nhưng bạn đời đã rất lâu rất lâu không có ở chung một mình với anh.

Cùng lúc ấy, bên ngoài phòng y tế.

"Vậy sao?" Tô Tô theo bản năng nhìn về phía Huyền Mãng.

Người sau nhận thấy được tầm mắt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip