Chương 544
Tất cả những chuyện xảy ra hôm qua tựa như ảo giác, như buổi sáng hôm nay, Huyền Mãng chỉ có thể nhớ kỹ tối hôm qua, tự nói với mình đó không phải ảo giác. Cũng không nắm tay, không ôm, càng không nói tới hôn.
Nhưng sau khi đi ra khỏi tòa nhà, anh lại có chút mơ hồ. Vừa lúc Bàng Xán Xán đuổi theo:
"Đi thôi! Chị Tô bảo em đưa anh về nghỉ ngơi!"
Huyền Mãng im lặng theo cô ấy trở lại biệt thự. Hoàn cảnh nơi này tốt hơn nhiều so với tòa nhà tập thể đơn sơ của anh.
Bàng Xán Xán phát hiện anh có tâm trạng xấu, nhưng cũng không rõ Huyền Mãng mất trí nhớ đang suy nghĩ cái gì, vì thế cẩn thận từng li từng tí đưa người tới một căn phòng:
"Anh đã không còn nhớ chị Tô Tô, vậy hai người tách ra ngủ trước đi."
Cô ấy thật lòng thông cảm cho việc Tiểu Hắc mất trí nhớ, hành động lại càng khó săn sóc. Nhưng tâm trạng Huyền Mãng càng kém hơn. Anh cũng không biết mình đang buồn bực cái gì, nghẹn vài giây bỗng nhiên mở miệng:
"Nếu như tôi không có cách nào khôi phục trí nhớ..."
Bàng Xán Xán đã hiểu. Con rắn lòng dạ hẹp hòi này, thế nhưng cũng sẽ có một ngày có được loại cảm xúc thấp thỏm bất an này. Cô ấy cố gắng bày tỏ sự lương thiện hiếm có, đặc biệt khoan dung nói:
"Cho dù cả đời đều không nhớ ra cũng không sao, đến lúc đó cùng lắm thì chia tay với chị Tô Tô, hai người đều có tương lai tốt đẹp mà!"
Huyền Mãng: "..." Anh có chút tức giận, nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ có con ngươi híp híp:
"Cô rất chờ mong tôi chia tay với cô ấy?"
"Sao có thể như vậy được!"
Bàng Xán Xán chẳng qua là nghe được Lam Kình nói, cảm thấy lời này đặc biệt không ổn. Huyền Mãng cũng đã mất trí nhớ, đột nhiên biết được mình có một bạn đời, lỡ như trên lưng đeo gánh nặng và chờ mong quá nặng, ngược lại sinh lòng chống cự với chị Tô Tô thì làm sao bây giờ? Hai người còn có thể đi cùng nhau sao? Bàng Xán Xán phải ngăn chặn loại nguy cơ tiềm tàng này! Cô ấy nói tiếp, quả thực là cân nhắc kỹ lưỡng mới nói:
"Anh yên tâm, tất cả chúng ta đều rất bao dung, tình cảm giữa hai người đều là chuyện của quá khứ, nếu quả thật không có cách nào khôi phục trí nhớ, anh cưới vợ còn chị ấy gả chồng, là chuyện hợp lý mà!"
Ánh mắt Huyền Mãng đã đổi thành đôi mắt màu xanh đen nguy hiểm. Lúc này đang nhìn chằm chằm cô ấy, Bàng Xán Xán hoảng sợ: "Sao vậy?" Huyền Mãng không hề đáp lại. Anh trực tiếp đi qua nhân loại đáng ghét, trong nháy mắt nhảy xuống bệ cửa sổ, bất ngờ không kịp đề phòng biến mất ở ngoài tầm nhìn.
Cùng lúc ấy, suy nghĩ miên man, Tô Tô cuối cùng cũng đi vào phòng chữa bệnh. Cô lo lắng nhìn về phía người yêu của mình, lại chờ mong nhìn về phía chị Vân: "Xong chưa?"
Người sau lắc đầu:
"Trị liệu không có hiệu quả, hẳn không phải nguyên nhân chúng ta nghi ngờ."
Ban đầu cô chỉ cho rằng đại não của Huyền Mãng bị sung huyết, do đó gây áp lực đến thần kinh mất đi một phần ký ức, kết quả lại là — thân thể của anh khỏe mạnh gấp bội, ngay cả vết thương gì cũng không có. Tim Tô Tô thắt lại:
"Không phải nguyên nhân này, lại là nguyên nhân gì?"
Cô khó tránh khỏi bắt đầu suy nghĩ miên man, thậm chí còn nghĩ đến — sẽ không phải là trước vụ nổ lớn kia, người trong công hội nghiên cứu khoa học đã sử dụng át chủ bài gì không muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền