ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 585: Ngoại truyện

Tận thế đã bốn năm, con rắn này cũng đã trải qua quá trình thức tỉnh dài đằng đẵng, anh du hành một đường từ Trung Nam Bộ đến khu vực phía Nam, trong lúc đó có đi qua một làng suối nước nóng, dựa vào việc nuốt chửng đồng loại mà thu được ký ức truyền thừa khổng lồ và trí tuệ bậc cao hơn thuộc về con người.

Anh đi ngang qua quá nhiều thành phố, cũng gặp qua quá nhiều nhân loại.

Vì để tiến bộ, thậm chí anh còn học được ngôn ngữ và chữ viết của nhân loại — thông qua mấy quyển sách kỳ quặc.

Mùa xuân dài cuối cùng cũng qua, một đợt nắng nóng đầu hè vọt tới trước mặt.

Ánh mặt trời ấm áp xuyên thấu qua ngọn cây, chiếu lên người một nam một nữ đang ôm nhau dưới tàng cây.

Tô Tô nằm ở trong ngực người rắn, nghe được tim anh đập, cũng lắng nghe chính mình. Cảm xúc tuyệt vọng và cam chịu vẫn luôn như hình với bóng, cho đến giây phút bị anh trộm về mới dám lớn tiếng khóc nấc lên. Cũng bằng phẳng.

Giờ phút này, không có hoàn cảnh khiến người ta tuyệt vọng, không có sóng cương thi kinh hồn bạt vía, chỉ có người rắn tham lam không chán nhưng cũng chu đáo tỉ mỉ nhất.

Tô Tô bỗng nhiên mở miệng:

"... Anh có tên không?"

Cô cho rằng anh không có, nhưng bất ngờ chính là, người rắn nói chắc chắn: "Có."

"Tên là gì?"

"Huyền Mãng."

"Tôi tự mình đặt."

Tô Tô nghe ra sự kiêu ngạo trong lời nói của Huyền Mãng.

Cô im lặng nửa giây, khẳng định tên anh:

"Rất dễ nghe."

Huyền Mãng vui vẻ ghé sát đầu.

Anh còn muốn hôn, còn muốn tiếp tục... Nhưng đầu vừa mới buông xuống bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện nào đó, vì thế lại ngẩng đầu, gắt gao nhìn chằm chằm giống cái của mình.

"Không được chạy nữa."

Tô Tô yên lặng.

Thật lâu sau, cô mới nhẹ giọng nói:

"Vậy anh sẽ dẫn tôi đi khắp nơi chứ?"

Cô đã bị mắc kẹt quá lâu.

Huyền Mãng rất vui vẻ.

Theo anh nghe được, giống cái đang đồng ý với anh.

"Được."

"Chúng ta có thể đổi rất nhiều nơi để ở."

Khóe môi Tô Tô cuối cùng cũng lộ ra nụ cười tươi đẹp.

"Cảm ơn anh."

Người phụ nữ nhân loại xinh đẹp chủ động vòng quanh cổ nửa người nửa rắn.

Huyền Mãng bây giờ chính là tuổi không nhịn được.

Anh đột nhiên tiến lại gần. ...

Tô Tô cưỡi ở trên đầu cự mãng, cô có cảm giác dường như đã trải qua mấy đời, cúi đầu nhìn rừng rậm tươi tốt trên đỉnh núi phía dưới.

Cô cúi người, cả người nằm sấp trên thân rắn lạnh lẽo.

"A Mãng, chúng ta đi thôi."

"Xì..."

Cự mãng trải qua một mùa xuân vui vẻ, tiếng rắn rít cũng đặc biệt ngọt ngào.

Gương mặt của Tô Tô cũng chôn vào thân rắn.

Sơn động này để lại quá nhiều hình ảnh không dám nhìn thẳng, trong chốc lát cô cũng không muốn trở về.

"Nhưng... Sau khi chúng ta rời đi, nơi này có thể bị những mãnh thú khác chiếm lĩnh hay không?"

"Xì!"

Không đâu!

Đây là tầng đất nơi nó chui ra, bên trong tràn ngập hơi thở bá đạo mà nó để lại.

Vì vậy cũng sẽ không có mãnh thú không có mắt chạy đến nơi này làm tu hú chiếm tổ chim khách.

Cự mãng cõng giống cái đầy đặn, thong thả nhàn nhã trượt ra khỏi núi.

Tô Tô buồn ngủ gối lên đầu nó.

Tối hôm qua cô cũng không ngủ đầy đủ, chủ yếu là do phải đối phó với người rắn khổng lồ nhiệt tình nào đó, cho tới bây giờ, ngay cả ưỡn lưng cũng đã biến thành một chuyện mà cô phải cố hết sức mới được.

"Bốp!"

Bàn tay tức giận rơi xuống đỉnh đầu trơn nhẵn.

Mùa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip