ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 586

Trên đường đi, Tô Tô thoáng nhìn thấy trong bùn đất gần một hồ nước có loài sinh vật vỏ cứng đang chậm rãi bò sát —

"Tôm hùm đất!!!"

Mùa này là thời điểm thích hợp để ăn tôm hùm đất!

Hai mắt Tô Tô tỏa sáng:

"Em muốn ăn cái này!"

"Xì?"

Tôm hùm đất là gì?

Con ngươi dựng thẳng của cự mãng tò mò nhìn qua.

"Xì!"

Ăn đi!

Con mãng xà khổng lồ trượt xuống hồ, đuôi rắn rủ xuống đáy nước.

Tô Tô có chút không hiểu nó đang làm gì, nhưng rất nhanh cô đã nhìn thấy đuôi rắn giật giật, xé nước chui ra trong phút chốc, mấy chục con tôm hùm kẹp lấy đoạn đuôi rắn nhọn kia, bất ngờ không kịp đề phòng bị kéo tới bên bờ, hơi vung lên đã quăng tất cả xuống.

"Có đau lắm không? Hay là chúng ta tìm thứ gì đó vớt đi?"

Giống cái đau lòng là thuốc kích thích tốt nhất của rắn đực.

Nó có thực lực cấp bảy! Đuôi rắn cứng rắn làm sao có thể bị kìm tôm hùm nho nhỏ tổn thương!

Mặt nước hồ dần đục ngầu, mà trên bờ có thêm gần trăm con tôm hùm.

Tô Tô suy đoán — trước khi tận thế nơi này có thể là địa bàn nuôi dưỡng tôm hùm, sau tận thế không có người xử lý, tôm hùm tự do sinh sôi nảy nở đến bây giờ.

Hôm nay tiện nghi cho cô.

Nhớ tới vị thịt tôm trắng nõn nà, Tô Tô cảm giác thèm ăn vô cùng rõ ràng.

Có lẽ là đói bụng gần bốn năm, sự thèm ăn của cô càng ngày càng nặng, may mà Huyền Mãng cũng thích cho cô ăn, toàn bộ mùa xuân rõ ràng "lượng vận động" đủ nhiều, nhưng Tô Tô vẫn béo lên mười cân.

Mười cân, cũng đủ để cho người ta từ cái giá treo đồ di động ăn không đủ no biến thành trạng thái đầy đặn có thịt.

"Bốp!"

Trong nháy mắt, đuôi rắn lại cuốn lên một con cá trắm cỏ nặng gần mười cân từ trong một cái ao khác.

Tô Tô vui vẻ ôm lấy nó:

"Chúng ta mang hết chúng vào căn cứ, tìm mấy người Cù Văn cùng nhau ăn đi!"

Huyền Mãng hiếm khi bác bỏ quyết định của giống cái, anh đưa tất cả tôm hùm và cá vào không gian.

"Chúng ta đến căn cứ phía Nam trước, em có vài thứ phải thu dọn."

Tô Tô nói.

"Còn nữa... Em muốn xem Cù Văn và Kỷ Tuyển Chi sống thế nào."

"Xì!!!"

Cự mãng ngẩng cao đầu, mang theo giống cái quý giá nhất một đường trượt về phía căn cứ của nhân loại.

Đợi đến khi tới bên ngoài căn cứ phía Nam, cự mãng đã sớm biến thành dáng vẻ của nhân loại bình thường.

Anh mặc trang phục tác chiến màu đen phối hợp với Tô Tô, vai rộng chân dài, cộng với đường nét lạnh lùng ở trên mặt, vô duyên vô cớ tăng thêm vài phần tà dị.

Nhưng dáng vẻ cực kỳ đẹp mắt.

Cho dù mang theo một cái thùng đỏ thẫm chứa đầy tôm hùm và cá cũng sẽ chỉ làm cho người ta cảm thấy — thực lực không tầm thường.

Nhân viên trông coi cửa thành thèm thuồng nhìn chằm chằm vật sống trong thùng đỏ, đối phương nuốt nước miếng ừng ực, nhìn mặt mày lạnh lùng hung tàn của người đàn ông, cũng không dám nhân cơ hội hôi của một chút nào.

"Xì..."

Cự mãng tựa như cũng biết tối hôm qua mình quá phận, tất cả sự hung hăng và kiêu ngạo đều được giấu đi, đỉnh đầu bằng phẳng chủ động cọ cọ lòng bàn tay giống cái.

Tô Tô lại mềm lòng.

Dù sao động vật đều phát tình vào mùa xuân, mà mùa xuân cũng đã kết thúc, cô chắc chắn có thể nghỉ ngơi một đoạn thời gian rất dài.

Ôm ý nghĩ này, cô nhịn xuống cảm giác chua xót và sưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip