Chương 594
Tô Tô bên này vừa mới trải xong giường, cửa phòng đã bị mở ra.
"Về rồi à?"
Tô Tô hỏi.
"Ừm." Huyền Mãng đáp lời.
Ánh mắt Huyền Mãng lập tức dính chặt xuống mặt đất khi vừa đặt nguyên liệu nấu ăn xuống.
Đằng sau, hai cánh tay đã ôm chặt lấy anh.
Tô Tô trong nháy mắt đã cảm nhận được động tác quen thuộc, anh đang vận sức chuẩn bị bắt đầu.
"Anh, anh..." Giọng nữ khó tránh khỏi mang theo chút ai oán,
"Mùa xuân không phải đã kết thúc rồi sao?"
Huyền Mãng ôm người vào trong ngực, cứ yên lặng mà nhìn chằm chằm cô như vậy, dường như đang dùng ánh mắt nói chuyện —
"Tại sao không được?"
Nào có nhiều vì sao như vậy!
Tô Tô chật vật quay mặt đi.
Huyền Mãng lại kiên nhẫn nâng khuôn mặt cô trở về, xao động lại cẩn thận hôn lên khóe môi cô.
Tô Tô vừa trải qua một mùa xuân hoang đường, dù là thể xác hay tinh thần đều đã sớm quen với sự thân mật của người rắn.
Thân thể của cô gần như đã mềm nhũn trong nháy mắt.
"Không được..."
Đến nước này, Tô Tô còn đang kiên trì, hai tay của cô yếu ớt đẩy lồng ngực Huyền Mãng, ánh mắt xinh đẹp điềm đạm đáng yêu biết nói nhìn về phía hung thú đòi hỏi vô độ.
"Em, em chịu không nổi."
Cô thực sự đã đến giới hạn.
Eo rất mỏi.
Nếu không phải dị năng giả có khả năng hồi phục mạnh thì hôm nay cô cũng không thể đứng dậy, chỉ biết cuộn mình ở trong sơn động tối đen, tùy ý để đầu sỏ gây nên hỗ trợ liếm láp "chữa thương".
Cánh mũi Huyền Mãng giật giật.
Anh đã ngửi được mùi hương của giống cái đột nhiên phát ra.
Giống như quả chín nứt ra, bắn tung tóe nước quả thơm ngọt.
"Anh giúp em."
Hung thú tham lam đè giống cái thuộc về mình xuống.
Anh đang giúp người phụ nữ của mình chữa thương.
Thương thế quả thật có chút nghiêm trọng, không biết từ lúc nào con ngươi dựng thẳng đã có chút đau lòng nhìn chằm chằm vết thương.
Con rắn này quá trắng trợn.
Tô Tô đã tiếp thu giáo dục của xã hội văn minh, có sự xấu hổ của nhân loại, đạo đức là lớp vỏ trai cứng rắn nhất nhưng cũng mềm mại nhất vững vàng trói buộc cô ở trong đó. Mà Huyền Mãng chính là mãnh thú va chạm dã man nhất, trắng trợn và nóng bỏng nhất, luôn thầm nghĩ làm thế nào để vét sạch vỏ trai, ăn được miếng thịt thượng hạng kia.
"Xì..."
Lưỡi rắn cũng biến ra.
Tòa nhà này cách âm cũng không tốt, Tô Tô không còn tùy ý như trong sơn động, cô hận không thể hoàn toàn vứt bỏ dây thanh quản, từ nay về sau biến thành người câm điếc, biến thành vỏ trai không có ý chí, như thế mới không bị ép đến mức khóe mắt tràn ra nước mắt.
Trong lòng Huyền Mãng vẫn còn buồn bực, nhưng vì nhớ tới nhiệm vụ của Tô Tô, anh lại không thể không bình tĩnh lại.
Trước đó, tâm trạng của Huyền Mãng vẫn rất kém.
Từ trước đến nay anh vốn rất độc chiếm, yêu ai yêu cả đường đi lối về không tồn tại ở chỗ anh, anh chỉ yêu giống cái, tuyệt đối sẽ không phân chia phần tình cảm này cho những người bên cạnh cô.
Nhưng nhất định có thù ghét! Mấy con kiến hôi đáng ghét, anh hận không thể để cho bọn họ biến mất!
Đôi mắt dựng đứng màu xanh sẫm xuất hiện vài giây.
"Bột mì, hành, trứng gà và dầu."
Anh lẩm bẩm.
Nguyên liệu nấu ăn tới tay là nhờ chuyến đi giao dịch vừa rồi. Người ở điểm giao dịch nhìn khí chất của Huyền Mãng đã biết là dị năng giả lợi hại, vốn dĩ còn muốn hét giá cao, lại bị một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền