Chương 595
Sâu trong màn đêm, một tòa nhà nào đó mới dần dần bay ra mùi hành lá.
Nếu có người nhìn xuyên qua cửa sổ xuống dưới vào lúc này, lập tức có thể nhìn thấy trong cửa sổ phòng bếp ở lầu hai có một người đàn ông cường tráng để trần thân trên. Anh đã học được kỹ năng nấu ăn của con người, và đang làm bánh hành lá.
Bánh hành lá hơi cháy, nhưng cũng rất ngon.
Tô Tô bị ôm ngồi ở trên bàn bên cạnh bếp, hai tay không còn sức rủ xuống góc bàn, môi vừa đụng tới bánh hành lá nóng hổi lập tức yếu ớt nhíu mày.
"Không muốn ăn nữa."
Không phải cô cố ý trêu đùa Huyền Mãng, mà là cảm xúc kịch liệt đã lấp đầy dạ dày, hoàn toàn không có dục vọng thèm ăn.
Tô Tô có chút khó chịu che bụng. Thật khó chịu.
Tô Tô đạp một con rắn không biết thỏa mãn nào đó ra.
"Anh căn bản không có dị năng hệ trị liệu..."
Lại luôn dùng phương thức này lừa gạt cô chữa thương.
Có thể có hiệu quả trị liệu gì?
Chẳng qua là làm cho cô chín đến nỗi sắp rơi từ trên ngọn cây xuống.
Trong một số thời điểm, cô thật sự thật sự rất sợ hãi Huyền Mãng — anh không phải con rắn thì tốt rồi. Như vậy sẽ không tham lam vô độ. Cũng sẽ không an ủi một người... Còn phải thỏa mãn một cái khác...
Tô Tô lại khóc. Giống cái mềm mại như nước.
Huyền Mãng hôn giọt nước mắt trên mặt cô, không ngoài dự đoán lại bị cô nhẹ nhàng tát một cái.
"Bẩn..."
"Không bẩn."
Huyền Mãng bá đạo chen đến trước mặt giống cái, cô không chịu ăn, anh lập tức xé từng chút một xuống đút cho cô.
"Ăn nhiều vào."
Con cái trong tự nhiên chính là phải ăn nhiều một chút mới có thể chịu đựng tham vọng của con đực.
Tô Tô miễn cưỡng ăn hai cái bánh. Còn lại toàn bộ tiến vào miệng Huyền Mãng.
Sau khi rửa mặt lần nữa, Tô Tô vẫn thành thật lăn vào trong lồng ngực rộng lớn.
"A Huyền."
"Hả?"
"Ban ngày anh có gặp qua người nào kỳ quặc hơn không?"
Huyền Mãng: "Không có."
Anh trả lời như thế, Tô Tô còn có chút nghi ngờ,
"Tại sao lần này Triệu Chấn Vũ không có tới tìm em gây chuyện?
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để trả thù, nhưng không tìm thấy ai.
Nghe đến đây, Huyền Mãng đang hít hà sau gáy cô cuối cùng cũng nhớ tới thứ đồ chơi xui xẻo bị anh thiêu chết kia. Thì ra anh ta tên là Triệu Chấn Vũ. Không quan trọng nữa. Anh ta đã chết rồi.
Đuôi rắn cường tráng quấn quanh nhân loại một lần nữa. Cô chỉ cần nghĩ đến anh là đủ rồi.
"
Ừm."
"Mấy ngày nữa chúng ta xuất phát đến căn cứ phía Bắc đi?"
"Được.
"
Cự mãng vốn không có chỗ ở cố định, đương nhiên là giống cái đi đâu, anh lập tức đi theo đó.
Lại một mùa đông nữa kết thúc. Băng tuyết tan rã, mùa xuân lặng lẽ xuất hiện ở căn cứ phía Bắc.
Tô Tô chìm vào một vòng phiền não mới.
"
Chị Vân.
"
Người đẹp nhíu chặt mày xuất hiện ở trung tâm chữa bệnh, chị Vân ngẩng đầu lên từ phía sau bàn, trêu ghẹo nói: "
Thành chủ Tô, lại là làm sao vậy?"
"Huyền Mãng anh ấy..."
"Chuyện cậu ấy thích ngủ đông không phải đã giải quyết rồi sao?"
Cuối năm ngoái, nhiệt độ không khí ở căn cứ phía Bắc đột nhiên giảm xuống, con mãng xà Huyền Mãng này đến từ Trung Nam Bộ không thích ứng được, hai ba ngày đã biến trở về nguyên hình, làm ổ trong phòng ấm ngủ say.
Theo lý mà nói, đây hẳn là một chuyện tốt. Nếu như anh có thể ngủ cả một mùa đông, thời gian mỗi ngày của Tô Tô có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền