ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 69

Con rắn đen một đường ngửi mùi bò tới. Nhân loại ghê tởm. Ném nó vào đống rác, tự mình lại vào trong phòng lớn ấm áp thoải mái hưởng thụ. Tình tình hay ghi thù vốn định tức giận muốn đe dọa cô, để cho cô biết cái gì gọi là quan hệ chủ tớ... Nhưng nó không nghĩ tới bản thân vừa lộ diện, lập tức đụng phải nhân loại này đang khóc.

Nước mắt ấm áp liên tiếp rơi xuống trên thân rắn của nó, vảy rắn vốn lạnh lẽo trơn nhẵn càng thêm ẩm ướt, bọt nước chảy xuống theo hoa văn. Bản năng thúc đẩy nó muốn vung khô bọt nước, nhưng sau khi tiến hóa ra trí tuệ khiến cho nó đột nhiên có một tia tò mò—Tại sao cô lại thích khóc đến thế? Nước mắt con người có mùi gì?

Đầu con rắn đen bị Tô Tô ôm ở sau cổ, thoáng giãy giụa, lập tức tránh thoát ra ngoài.

Tô Tô khóc quá lâu, ôm lại quá chặt, thân thể mềm mại siết chặt thân rắn của nó. Con rắn đen chỉ cảm thấy chật chội, không an phận nhúc nhích vài cái.

Cô ôm đầu mãng xà, chuyển từ khóc rấm rứt sang lớn tiếng nức nở.

"Tao đã sớm đoán được, bọn họ nhất định sẽ bỏ rơi tao."

"Đây vốn là mục đích của tao, tao muốn hoàn toàn cắt đứt với bọn họ, nhưng Tiểu Hắc, tao vẫn có một chút khó chịu."

Khó chịu chỉ là một phần nhỏ, càng nhiều hơn là phẫn nộ và không cam lòng, nhưng cô thậm chí không thể nói rõ phần phẫn nộ và không cam lòng này rốt cuộc là bắt nguồn từ đâu. Giống như Triệu Chấn Vũ nói, bọn họ không có nghĩa vụ vươn tay với cô.

Những người thân còn sót lại của cô, là bạn bè cô từng giúp đỡ, trả lại xe việt dã và hòm chữa bệnh, là có thể hợp tình hợp lý đẩy cô vào trong tay cặn bã sao?

Nhưng cô không muốn chịu đựng loại tra tấn này nữa, cô tình nguyện cắt đứt hoàn toàn, cũng không muốn lại lâm vào tình thế khổ ải ma ám này. Cho dù sống lại cả đời, Tô Tô vẫn không nói rõ khúc mắc trong đó.

Khó khăn duy nhất chính là, tất cả mọi chuyện kế tiếp đều là ẩn số, tất cả nguy hiểm và hậu quả đều chỉ có thể dựa vào chính cô chống đỡ. Dù cho cô đã nghĩ ra biện pháp dùng dị năng ổn định trấn trưởng, thừa dịp giúp anh ta thanh lọc tạp chất rồi ra tay... Nhưng đây vẫn là một ván cược lấy thân mạo hiểm.

Bây giờ thì khác rồi, cô còn có Tiểu Hắc. Sau khi bị ném đi, Tiểu Hắc sẽ ngoan ngoãn tự mình tìm tới.

"Xì..."

Đầu lưỡi đỏ tươi liếm đi những giọt nước mắt còn sót lại trên cơ thể con rắn. Không có mùi gì, động vật máu lạnh cũng không nếm ra mùi vị. Nhưng cặp mắt dựng thẳng kia lại chậm rãi di chuyển về phía nhân loại, tiếng khóc của cô dần dừng lại, nhưng bên má hồng còn treo vài giọt nước mắt chưa kịp rơi xuống.

Con rắn đen đứng lên bất ngờ không kịp đề phòng, lưỡi rắn dùng một loại tốc độ săn mồi liếm đi giọt lệ kia.

Tô Tô ngơ ngác nhìn nó. Tựa như không dự đoán được Tiểu Hắc sẽ liếm đi nước mắt của mình, xúc cảm lạnh lẽo dường như còn lưu lại ở bên má, cô có chút sững sờ lau đi số nước mắt còn lại.

"Không được liếm, rất mặn."

Vừa nói xong, Tô Tô đã cảm thấy mình có chút ngốc. Cô nói đạo lý gì với một con rắn, nhưng không thể phủ nhận, trải qua chuyện như vậy, sự tủi thân trong lòng cô đã trút xuống theo nước mắt. Giờ này phút này, trong lòng đặc biệt bình tĩnh.

"Tiểu Hắc."

Cô nhẹ nhàng nắm lấy đầu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip