ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 70

"Cô ấy thế nào rồi?"

Ngoài cửa truyền đến động tĩnh, là giọng nói của trấn trưởng, anh ta đang hỏi thăm người canh giữ ở bên ngoài.

"Mới vừa khóc một hồi, nhưng coi như thành thật."

Trấn trưởng phát ra một tiếng cười hừ không rõ ý tứ, ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra.

Người đẹp đang ngồi ở bên giường, mặc váy ngủ vô cùng thiếu vải, ngẩng đầu lên, hai mắt hơi đỏ và ánh mắt sợ hãi, cực kỳ giống nai con bị bắt lại trong núi.

Trấn trưởng vươn hai tay bị quấn đầy băng vải, chậm rãi đóng cửa sau lưng.

"Không thể không nói, quyết định chính xác nhất đám dị năng giả kia đưa ra, chính là ném cô xuống."

Xé mảnh vụn mặt nạ dối trá lộ ra một nụ cười âm u.

Anh ta không nhanh không chậm đi tới bên giường.

Tô Tô trốn ở phía sau, nhưng phía sau chỉ có không gian chật hẹp bao vây, dù cho cô có giãy giụa như thế nào, cũng chỉ là một con thú nhỏ bị bao vây.

Sở thích kỳ lạ của trấn trưởng đã được thỏa mãn.

"Ngoại trừ ly hôn, tôi chưa từng chịu thiệt thòi lớn như vậy."

"Nếu như không có cô, không có đám người bình thường kia, nói không chừng tôi còn có thể cho người tìm đúng tuyến đường phục kích bọn họ."

"May mắn cho chị họ và đồng bạn của cô đi, bọn họ cuối cùng cũng có thể rút lui an toàn."

Người đàn ông cởi áo khoác của mình, tiện tay ném xuống đất.

Thân thể đã qua tuổi trung niên kia, hiếm khi không có bụng phệ, ngược lại là một thân cơ bắp rõ ràng.

"Tôi sẽ dịu dàng một chút."

Anh ta nở một nụ cười không rõ ý tứ về phía Tô Tô, mũi chân đã đến bên giường.

Tô Tô cũng không tin những lời này.

Bàn tay cô chống ra sau, hoảng loạn di chuyển về phía sau vài tấc:

"Anh đừng tới đây!"

Thật sự là quá ngây thơ, lại thật sự không hề có lực phản kháng.

Trấn trưởng bắt đầu vươn tay, mắt thấy đã sắp bắt được cổ chân Tô Tô, kéo cô đến dưới thân mình... Thời khắc mấu chốt, một tàn ảnh đen tuyền xẹt qua trước mắt.

Một giây sau, cổ tay truyền đến một trận đau nhức.

Tim của Tô Tô trong nháy mắt nổi lên bão táp. Sau khi trải qua một phen kinh hồn bạt vía, Tô Tô lập tức chớp mắt mấy cái.

Cô đột nhiên phát hiện một chuyện — động vật máu lạnh này đa số thời gian dường như đều đang

"phô trương thanh thế"

, trên thực tế cũng không có ý tổn thương cô.

Ý thức được điểm này, trái tim Tô Tô trong nháy mắt đã buông lỏng.

Cô nhớ lại con rắn đen vẫn còn trốn trong chăn.

"Viên tinh thạch cấp ba kia có năng lượng lớn như vậy, chắc canh ta mày còn chưa hoàn toàn tiêu hóa đúng không?"

"Chờ sau khi cắn chết người kia, tao sẽ giúp mày thanh tẩy tạp chất trong cơ thể, được không?"

"Còn nữa, chờ chúng ta rời khỏi thị trấn này, mày cũng không cần trốn trong ba lô nữa, nhường ghế lái phụ cho mày ngồi, được không?"

Trong lúc nguy cấp, Tô Tô cố gắng dụ dỗ nó:

"Mày hiểu không?"

Con rắn đen đương nhiên nghe hiểu.

Nó chỉ là còn đang nhớ lại giọt nước mắt vừa rồi, giống như một chút mùi vị cũng không có.

Tô Tô mím môi, cẩn thận chọc chọc đầu nó:

"Mày có đang nghe tao nói chuyện hay không?"

Nhân loại dũng cảm!

Dám chọc đầu nó!

Con rắn đen há mồm, cắn về phía ngón tay mảnh khảnh xanh um kia.

Tô Tô kinh hãi hô một tiếng, không kịp rút ra ngón tay, đã bị con rắn đen cắn vào trong miệng.

"Tiểu Hắc!'

Nhưng đau đớn trong dự đoán cũng không có đến.

Hai cái

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip