ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 53. Nam Đô

Chương 53: Nam Đô

Ngày mồng ba tháng tư, đại quân rầm rộ kéo về Nam Đô.

Đoạn Tư đã hội hợp với đại quân trước khi họ về tới Nam Đô ba ngày. Hôm ấy, trời đổ một trận mưa lớn, cây cỏ bên lề quan đạo tươi tốt nhưng lấm lem bùn đất. Hắn một mình cầm ô đứng trong mưa chờ đợi, khi thấy xe ngựa của Tần Hoán Đạt dẫn theo đội ngũ mênh mông cuồn cuộn tiến đến, hắn liền giơ ô của mình ra nghênh đón.

Tần Hoán Đạt nhìn thấy đôi mắt người trẻ tuổi sáng ngời, nhưng lại ẩn ẩn vẻ ảm đạm, toát ra vẻ u ám khó tả. Chỉ trong nháy mắt, Đoạn Tư đã cong cong mắt cười, quét sạch vẻ âm u.

Hắn hành lễ, cất giọng:

"Tần soái, thuộc hạ đã trở về."

Tần soái lạnh lùng nhìn hắn. Nếu không phải Đoạn Tư có thân thế hiển hách và từng lập công lớn, thì sao có thể không màng quân kỷ như thế, biến mất một thời gian dài rồi giờ mới trở về? Lão không muốn nhiều lời, chỉ gật gật đầu ý bảo đã biết. Sau khi cơn mưa lớn tạnh hẳn, Đoạn Tư gấp ô, thản nhiên đi về phía sau đội quân. Tần Hoán Đạt lập tức nghe thấy các binh lính hai quân Đạp Bạch và Thành Tiệp hoan hô, reo mừng tướng quân đã trở lại.

Đạp Bạch quân thì không nói làm gì, thế nhưng Thành Tiệp quân mới chỉ ở trong tay Đoạn Tư hai ba tháng, ấy vậy mà đã nghiễm nhiên biến thành thân quân của Đoạn Tư, răm rắp nghe hắn sai bảo.

Tần Hoán Đạt quay đầu lại nhìn thoáng qua, phó tướng của lão ta ghé sát tai thì thầm:

"Đoạn tướng quân này..."

Hắn ta chưa nói hết, nhưng Tần Hoán Đạt hiểu rõ.

Kẻ này là kỳ tài, rồi sẽ có một ngày trở thành họa lớn.

Mạnh Vãn thấy Đoạn Tư trở về không khỏi vui mừng khôn xiết, nhưng ngay sau đó nàng đã chú ý tới sắc mặt Đoạn Tư không tốt lắm, tựa như bệnh nặng mới khỏi. Nàng bất giác nhớ tới những câu chuyện ác quỷ câu hồn đoạt mạng trong truyền thuyết, âm thầm lo lắng. Lần này Đoạn Tư nói đi tìm bằng hữu trong chốn giang hồ, rồi đột nhiên biến mất một tháng trời, trực giác của nàng mách bảo rằng chắc chắn hắn đã đi tìm Thập Thất.

Quỷ Thập Thất kia tuy trông không giống loại xấu xa, nhưng chung quy vẫn là hạng âm tà hại người. Nếu ả hại Đoạn Tư thì biết làm sao bây giờ?

Đang lúc Mạnh Vãn muốn nói gì đó lại thôi, Tiết Trầm Anh đã chạy thẳng tới nắm lấy góc áo Đoạn Tư, đôi mắt sáng lấp lánh, ngẩng đầu hỏi:

"Tam ca, Tiểu... Thập Thất tỷ tỷ đâu? Tỷ ấy không trở về cùng với huynh sao?"

Mạnh Vãn làm bộ không thèm để ý, âm thầm quan sát biểu cảm của Đoạn Tư. Chỉ thấy hắn rũ mắt xuống trong giây lát rồi lại ngước mắt cười rộ lên, nét mặt có chút mỏi mệt, nhưng thoạt nhìn vẫn trong sáng như thường.

"Nàng về nhà rồi."

Đoạn Tư trả lời ngắn gọn, hắn ngồi xổm xuống nhéo má Trầm Anh, nói:

"Ta cũng muốn về nhà. Trầm Anh, chúng ta cùng nhau về nhà đi."

Mạnh Vãn thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt của Đoạn Tư, trong lòng vẫn có chút hụt hẫng.

Nam Đô tổ chức nghi thức khải hoàn cực kỳ long trọng. Đoạn Tư cưỡi ngựa đi qua trong tiếng hò reo của bá tánh và tiếng trống nhạc vang trời, bầu không khí khắp đoạn đường tràn ngập vui sướng. Đại Lương giàu có yên ổn, Nam Đô lại là nơi đông đúc và phồn hoa giàu có nhất Đại Lương. Đưa mắt nhìn quanh, khắp nơi đều là rường cột chạm trổ tinh xảo, đình đài lầu các nguy nga, chỉ cần nhìn thôi đã biết đây là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip