ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 54. Mẫu thân

Chương 54: Mẫu thân

Nét mặt Đoạn Thành Chương có phần ủ dột, kèm theo một chút xấu hổ, nhưng ánh mắt Đoạn Tư nhìn gã lại quá mức thản nhiên và chân thành. Gã nghĩ đứa nhỏ này chung quy vẫn còn trẻ tuổi, chưa kinh qua thế sự, có loại tò mò này cũng là bình thường, vì thế thở dài một hơi, nói: “Những chuyện đó đã qua rất nhiều năm rồi, sớm đã không còn nhớ rõ.”

Trong đầu chỉ còn lại một bóng dáng đẹp đẽ mơ hồ, gã cài một đóa hoa đào lên mái tóc nữ nhân ấy, nàng nói gì đó, rồi vì sao lại cười, gã cũng không nhớ rõ nữa.

“Sau khi bà ấy đi, cha có khổ sở không, có thường xuyên nhớ bà ấy không?”

“Thời niên thiếu còn ngây thơ, thi thoảng sẽ khổ sở, nhưng thời gian dài rồi sẽ buông xuống. Đời người có nhiều chuyện quan trọng hơn nữ nhi tình trường, không có ai không thể rời xa người nào đó, cũng không có ai không có người nào là không được.” Đoạn Thành Chương trầm mặc một lát, hỏi: “Con có cô nương mình yêu rồi?”

“Vâng.” Đoạn Tư rũ mắt.

“Là một bình dân?”

“Đúng vậy.”

“Về sau có thể nạp làm trắc thất.”

Đoạn Tư bỗng nhiên cười rộ lên, hắn lắc đầu nói: “Vậy cô nương mà phụ thân thích kia, sao không trở thành di nương của con?”

Luôn có người không chịu thua thiệt, hơn nữa nếu thật lòng thích thì sao lại để nàng chịu thiệt.

Đoạn Tư không tiếp tục đề tài này nữa, quay đề tài trở về chính sự. Đoạn Thành Chương giao phó một phen xong, dường như nhớ tới gì đó, nhíu mày nói: “Lần này về kinh còn có vô số cặp mắt nhìn chằm chằm, hãy nhớ thận trọng từ lời nói đến việc làm, đặc biệt là lúc đối mặt với Phương Tiên Dã… Bây giờ tên kia là thủ lĩnh của văn đàn, đám quan chức không tin phục Ngự Sử Đài rất thích thi từ văn chương của hắn ta. Con phải chú ý tránh đi mũi nhọn.”

Đoạn Tư gật gật đầu, hắn quan sát biểu cảm của Đoạn Thành Chương, hỏi: “Cha, có phải Phương Tiên Dã có xích mích gì với nhà chúng ta không?”

Ánh mắt Đoạn Thành Chương trầm xuống, nói: “Nghe ta nói là được, không cần hỏi nhiều.”

Đoạn Tư cũng nghe lời mà không truy hỏi, hai người đơn giản hàn huyên vài câu sau đó Đoạn Thành Chương bảo hắn đi nghỉ ngơi trước. Đoạn Tư rời khỏi thư phòng, vừa mở cửa đã thấy Đoạn Tĩnh Nguyên dán lên cửa, hắn đóng cửa lại, khoanh tay cười nói: “Lại nghe lén ta với cha nói chuyện?”

Đoạn Tĩnh Nguyên nhìn xung quanh gian phòng nghỉ một chút rồi kéo ống tay áo Đoạn Tư sang một bên, hỏi: “Có phải Phương Tiên Dã là người đã từng tố giác, đẩy huynh ra biên quan không? Hình như hắn ta luôn đối đầu với huynh, hắn thật sự có thù oán gì với nhà ta sao?”

Đoạn Tư im lặng một lát, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Có thù oán chẳng phải rất bình thường sao? Bây giờ có ai mà không có chút thù oán với nhau. Giữa ta và muội còn có thù oán nữa mà.”

Đoạn Tĩnh Nguyên trợn tròn mắt, cả kinh nói: “Giữa chúng ta có thù gì?”

“Khi còn nhỏ muội ăn vụng bánh hoa quế, đổ vạ lên người ta. Còn nữa, muội luôn nhắc mãi, nói ta không tốt bằng lúc ở Đại Châu.”

Đoạn Tĩnh Nguyên tức khắc không còn gì để nói, nàng ấy cả giận: “Huynh có ghi thù dai quá không thế? Đó đều là chuyện khi còn nhỏ rồi?”

“Muội cũng biết cơ à, năm tám tuổi muội về Đại Châu ở có ba tháng, vậy mà cũng có thể nhắc mãi cho tới hôm nay?” Đoạn Tư nhanh chóng phản kích.

Đoạn Tĩnh Nguyên hừ một tiếng, nói: “Ai mà biết được tam

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip