ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 55. Tránh mưa

Chương 55: Tránh mưa

Từ khi Đoạn Tư có ký ức, mẫu thân đã chỉ là một bóng dáng mảnh mai nơi Phật đường, suốt ngày bầu bạn với kinh thư, mõ và tàn hương. Nghe nói trước kia tuy rằng mẫu thân tin Phật, nhưng cũng không si mê thành kính đến vậy, chẳng biết vì sao từ khi hắn lên ba, bà ấy đã gần như toàn tâm toàn ý chú tâm vào Phật pháp. Về sau hắn mới biết chuyện mẫu thân từng có một vị hôn phu, rồi phát hiện mấy năm ấy trùng hợp là lúc phụ thân tra lại bản án cũ, thay mẫu thân sửa lại án oan cho vị hôn phu cũ của bà.

Bà ấy sống trên đời này, có chồng có con, lại ở goá vì người khác. Bà ấy thành kính thực sự là vì cầu phúc cho cả nhà an khang, hay là vì người yêu hàm oan mà chết của mình?

Khi biết chuyện này, hắn đã hiểu ra, trước kia hắn cảm thấy tính tình mẫu thân lãnh đạm, có lẽ sẽ không yêu ai. Hóa ra bà ấy có, bà ấy có một tình yêu nồng nhiệt và sâu đậm, chỉ là không dành cho hắn mà thôi. Mối tình say đắm thuở niên thiếu dường như đã thiêu đốt hết toàn bộ sức lực của bà ấy, đến cuối cùng chẳng còn chút tinh lực nào cho người khác. Mọi chuyện bà ấy làm trên đời đều hợp lễ giáo quy củ, chỉ là vì không muốn ai quấy rầy bà ấy tiếp tục hoài niệm người kia thôi.

Bà ấy nói áy náy với hắn, hắn tin bà ấy có áy náy, nhưng cũng không tin bà ấy áy náy thật lòng. Sự áy náy của bà ấy có lẽ là trốn tránh hắn, rời xa hắn, cầu phúc cho hắn trước mặt Phật Tổ, bỏ hắn lại phía sau.

Loại áy náy này không hề có ý định sửa đổi, về sau cũng sẽ tiếp tục sống cùng nó.

Phụ thân và mẫu thân hắn, một người quá không khách sáo với hắn, một người lại vô cùng khách sáo; một người không để tình yêu trong lòng, một người biến tình yêu thành tất cả cuộc sống. Hắn cảm thấy nó không bình thường, nhưng lại không biết tình yêu bình thường là thế nào, thế cho nên bây giờ hắn yêu một người, cũng không cách nào nhận được bất kỳ sự an ủi và trợ giúp nào từ bọn họ.

Trầm Anh mặt ủ mày ê đứng bên cạnh hắn suy tư một hồi lâu mới thấp giọng nói:

"Nếu có Tiểu tiểu thư tỷ ở đây thì tốt rồi."

"Vì sao?" Đoạn Tư cười hỏi.

Trầm Anh nghiêm túc đáp:

"Tỷ ấy nhất định sẽ an ủi huynh, huynh sẽ không phải khổ sở như vậy."

Đoạn Tư cụp mắt, hắn vẫn mỉm cười, nhẹ giọng nói:

"Cũng may ta không khổ sở lắm."

Có điều hắn vẫn hy vọng nàng có thể đến nơi này.

Tựa như khi hắn còn nhỏ quật cường hy vọng mẫu thân hắn có thể tự bước ra khỏi Phật đường vậy.

Chưa được hai ngày sau, Đoạn Tư đưa mẫu thân và Đoạn Tĩnh Nguyên ra khỏi thành đến chùa Kim An. Đoạn Tĩnh Nguyên thật biết làm nũng, quấn lấy mẫu thân cùng ngồi trong kiệu. Đoạn Tư cưỡi ngựa đi cạnh cỗ kiệu, trông thấy bức màn kiệu bị vén lên, Đoạn Tĩnh Nguyên nở nụ cười xinh xắn ghé vào cửa sổ, nói:

"Tam ca ơi, muội thấy mấy cô nương phụ thân chọn cho huynh đều không đẹp lắm, không xứng với tam ca nổi danh tài sắc của muội. Hôm nay đến chùa muội sẽ giúp huynh cầu nhân duyên, được không? Huynh thích cô nương thế nào?"

Đoạn Tĩnh Nguyên ngoài miệng thì nói tam ca lớn mà đổ đốn, trong lòng lại cảm thấy tam ca nàng ấy là nam nhân đẹp nhất Nam Đô, nói không chừng còn là đẹp nhất thiên hạ ấy chứ, lại còn văn võ song toàn. Chàng thiếu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip