Chương 67: Đồng ý
Màn đêm buông xuống, hôn lễ thảm họa gây chấn động Nam Đô cuối cùng cũng lắng xuống. Các vị khách khứa đã rời khỏi Đoạn phủ, thống lĩnh cấm quân đặc biệt điều một đội cấm quân canh gác nghiêm ngặt quanh Đoạn phủ, hơn nữa còn ráo riết tìm kiếm bốn phía Nam Đô.
Đoạn Tư biết rõ, bọn họ đang tìm kiếm vị “tân nương” không trở về của hắn.
Như vậy, rất tốt.
Trên đường vẫn còn treo từng hàng đèn lồng giấy đỏ rực, cảnh tượng giăng đèn kết hoa của Đoạn Phủ vẫn đang diễn ra vui vẻ nô nức, thật hoang đường và phi lý, cứ như một tên hề được hóa trang xấu xí nhưng vẫn tự thấy hài lòng. Đoạn Tư mặc hôn phục bước vào Hạo Nguyệt Cư của mình. Hạo Nguyệt Cư dán đầy chữ hỉ, trong viện bày mấy rương của hồi môn do Vương gia đưa tới, chiếc rương đã bị mở ra.
Một cô nương đội chiếc mũ có rèm châu rũ xuống, đang vui mừng bắt chân ngồi bên cạnh chiếc rương trong sắc đỏ hân hoan. Vầng trăng tròn treo cao trên bầu trời phía sau nàng, ánh trăng và ánh sáng ngọn đèn dầu cùng nhau giao hòa chiếu lên người nàng, tựa như ma quỷ mê hoặc lòng người trong lời bài hát.
Nàng đúng thật là dụ hoặc, cũng thật sự quỷ mị.
Hạ Tư Mộ và Đoạn Tư nhìn nhau, nàng cười rộ lên nói:
"Của hồi môn của tôn phu nhân thật là phong phú, nếu phải trả về nhà nàng ấy thì thật đáng tiếc."
"Ta không trả."
"Ngươi không trả?"
"Ta đã thề lấy nàng ấy làm vợ. Về công, của hồi môn này đương nhiên có thể nhận. Về tư, sau này Tố Nghệ sống ở bên ngoài, của hồi môn này ta muốn cho nàng ấy."
Đoạn Tư nói rất thẳng thắn.
Hạ Tư Mộ nhảy khỏi mép rương, khoanh tay đi đến trước mặt Đoạn Tư, váy đỏ lay động quét qua mặt đất. Tam trọng y màu đỏ rỉ sét của nàng cùng với bộ hôn phục mà Đoạn Tư mặc trên người, đứng trong tòa viện giăng đèn kết hoa dán đầy chữ hỉ hệt như một đôi phu thê thực sự.
Hạ Tư Mộ nhìn vào mắt Đoạn Tư, Đoạn Tư cũng cúi đầu nhìn nàng, đôi mắt đen nhánh ánh lên tia sáng. Nàng nghĩ, nàng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi hắn, về việc hắn và Hòa Gia Phong Di hợp tác, trò khôi hài mà hắn vừa lên kế hoạch, ý nghĩa của việc hắn mời nàng đến đây. Dường như kể từ ngày nàng quen biết hắn, nàng đã có rất nhiều khúc mắc về hắn.
Nàng cũng có nhiều khúc mắc với những người khác như thế sao?
Hình như không có.
Hạ Tư Mộ đối diện với Đoạn Tư một lát rồi đột nhiên cười khẽ, lắc đầu:
"Đoạn tiểu hồ ly, nếu hôm nay ta không tới tìm ngươi thì làm sao đây? Lần này ngươi thua thì lần sau còn có thể lấy cái gì để cá cược?"
Thật ra những vấn đề đó đã không cần phải hỏi lại nữa, nàng đã biết đáp án rồi.
Ở Ngọc Chu thành, nàng vẽ ra cho hắn một tương lai tốt đẹp khi rời xa nàng, giống như đặt một chiếc đèn lưu ly đẹp đẽ vào tay hắn, nói hắn cầm chiếc đèn ấy soi sáng con đường và đi đến một cuộc sống mà mỗi người đều mong muốn, đó là hạnh phúc mà hắn nên có.
Sau đó hắn dứt khoát lưu loát ném chiếc đèn đi, khiến nó vỡ thành mảnh vụn, lại cười hì hì nhìn nàng như đang nói, sau đó thì sao?
Ngươi còn có lý do gì nữa? Ngươi có cái gì, ta hủy cái đó cho ngươi xem.
Ngươi bỏ được sao?
Giống như lời mà hắn nói vào cái ngày nàng và hắn lập khế ước, hắn cá là nàng sẽ luyến tiếc.
Đoạn Tư cũng cười rộ lên,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền